Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự khúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự khúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Nếu một mai...



Nếu một mai anh không làm thơ nữa
Em có còn vào.. dõi bóng anh không
Yêu thương rồi tim chết với sầu đông
Câu chữ vỡ theo nỗi niềm rơi rụng.

Nếu một mai anh không làm thơ nữa
Giấu nỗi buồn vào góc nhỏ trái tim
Đêm mộng mị bóng trên tường ...anh đó
Cho tiếng thở dài vang vọng hư không

Nếu một mai tro tàn thơ anh đốt
Em có về mặc niệm để xót thương
Hay em để, thơ.. cứ tàn trong gió
Bóng chiều lên tan biến với mây trời
                                  lOVE AND LIFE
  .............................
Nếu một mai anh không làm thơ nữa(*)
Em sẽ buồn…anh có biết hay không?
Bởi tình ta đã chết với tàn đông
Như chiếc lá úa vàng rồi rơi rụng

Nếu một mai anh không làm thơ nữa
Em sẽ buồn …nghe nhói buốt trong tim
Anh xa rồi…xa em từ dạo đó
Để cuộc tình tan biến cõi hư không

Nhặt một chút tro tàn thơ anh đốt
Em đem về cất giữ để nhớ thương
Và tiếc nuối mối tình bay theo gió
Gió đã mang … xa tít tận cuối  trời
                                  HUYNHHUONG BLOG
(*)Giống chữ cuối mỗi câu trên  nguyên tác.
…………..

Nếu một mai tro tàn thơ anh đốt
Em xin về rải khắp kiếp trần gian
Cho yêu thương thả vể trong gió rét
Cho lá vàng phủ lấp lối đường quen

Hãy đốt đi Anh… tro tàn em xin nhận!
Luấn quấn làm chi lòng thêm vướng bận
Trăm năm sau biết có nhớ thương gì
Tình lỡ thôi mình …xin thả gió bay đi
                                  MUATHUVANG BLOG

Vẫn biết thế,anh xin hòai lưu dấu
Để tim mình còn ấp ủ bóng em
Cho yêu thương vẫn nồng khi gió rét
Cho lá vàng cuốn nhẹ bước người sang

Anh vẫn biết trái tim mình vụng dại
Yêu quá nhiều nên hoang hoải đớn đau
Vần thơ đấy bóng hình em nơi đó
Cứ ẩn hiện về anh có đốt được đâu!!!
                                             LOVE AND LIFE



Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Ta về


Ta về....
Ta về phố cũ bóng chiều rơi

Nắng nhạt tàn thu lỡ hẹn rồi

Chỉ thấy mưa giăng và lá đổ

Nhớ người ta gọi cố nhân ơi
                  LOVE AND LIFE
.............
Em về lất phất giọt sương bay

Lối cũ đường xưa lá trải đầy

Ngõ đợi vô tình chân lạc bước

Đâu chàng thi sĩ cuả Thu say
                  MIALUI BLOG

Biết làm sao thôi nhớ???


Em chẳng biết nói gì nữa anh ơi!
Khi hai đứa đã ngược về hai hướng
Một hướng không anh - Phố lạ xa
Một hướng không em  - giọt nắng nhòa

Em chẳng biết nói gì nữa đâu anh!
Thấy vô cảm trước lời yêu trăng gió
Thấy không anh chỉ bóng mình vò võ
In trên tường ...loang cả giấc mơ đêm

Chẳng biết làm gì cho nỗi nhớ dịu êm
Thôi quay quắt với nỗi niềm tự vấn
Biết làm sao để lòng thôi vướng bận
Cho nhẹ nhàng nếu có gặp ...lần sau!!!
                                        LOVE AND LIFE
..........................




Mình lạc nhau giữa một buổi chiều Thu
Em lặng lẽ ôm mùa thương...dang dở
Mang kí ức của một dòng sông nhớ
Vò võ ru lòng qua những giấc mơ đêm

Nỗi nhớ này gọi mãi chẳng thành tên
Ngày cố quên đêm lại càng thêm nhớ
Trăng ngủ rồi em vẫn còn trăn trở
Mưa lại về ướt đẫm giấc tương tư.
                                         MIALUI BLOG

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Tự khúc buồn

 
 Anh muốn ôm mây
cho ….
tình lên chất ngất
Anh muốn buộc gió
để
.. níu bước chân về
Anh muốn tìm  em
trong
…nắng chiều tắt vội .
Anh trốn tim mình
khi 
 …đêm xuống tàn phai!!! 
Em đã hứa rằng !
…sẽ không bỏ ra đi
Dù có chuyện gì
cuối nẻo đường em ...đợi
Đã  hứa thế mà
… sao lại bỏ anh đi???
Soi lại bóng mình…
  Ôi….bạc cánh
 ..chim di...!!!





Cà phê một mình


Cà phê một mình em có thấy ngon không?
Hay chỉ tìm cớ hong nỗi lòng mặc niệm
Nghe đau nhói rót vào từng kỷ niệm
Thấm tim mình.. tan chảy giọt nâu đen

Em trốn mình.. giữa phố bon chen
Người hối hả tháng năm thì vội vã
Hạ cháy rồi giục giã cánh phượng rơi
Tình yêu nồng thoáng chốc hóa chơi vơi

Cà phê một mình,nỗi buồn làm bạn
Quán vắng hoang tàn góc phố lạ xa
Cuộc tình nào năm tháng đã qua
Cho chăn gối cứ nồng hơi ấm mãi

Cà phê một mình em đi tìm câu hỏi
Anh xa rồi…em cánh mỏi nghiêng chao???
Thấy tim mình thoáng chốc đã hư hao
Môi chẳng mọng ngực buồn vương liễu rũ

Thương yêu nào lấp đầy con phố cũ
Ánh trăng mòn có đủ sáng em soi
Chỗ em nằm hơi ấm nào có đủ
Khoảng trống lòng của thiếu phụ đang xuân

Anh đi rồi sao lắm nỗi phân vân
Em đong đếm chia đều yêu dấu cũ
Trốn tim mình trước lời ong bướm dụ
Đôi khi buồn anh có biết hay không???
                          LOVE AND LIFE
.....................
Em lặng ngồi đây, ngắm giọt cafe rơi
Như nhấm nháp nỗi buồn anh mang tới
Chầm chậm chiều buông, hạ đầy diệu vợi
Tiếng đàn ai khắc khoải nỗi….không anh

Phố hao gầy bên mặt hồ biếc xanh
E ấp mãi không nấc lên thành tiếng
Nức nở tìm vơi những lời tiễn biệt
Ve râm ran da diết Tháng Năm về

Ly cafe đắng đót lời thề
Anh đi bỏ lại bên lề… là em
Thời gian dẫu có bon chen
Cafe giọt đắng say mềm… môi em

Tình mình chớm tỏa hơi men
Mà sao anh nỡ… lãng quên cuộc tình
Ngồi đây, ngồi với mỗi mình
Ly café đắng, nhấp tình….em say
                   MUATHUVANG BLOG

Anh viết cho em.


Anh viết cho em khi mùa thu cuối

Đoạn đường về xao xác lá vàng rơi

Khi nắng tắt- lòng buồn….chênh chao  nghĩ

Anh thấy bóng mình cũng lạc bước chim di…


Anh viết cho em  đây bài thơ cuối

Tim nát  úa nhàu con chữ vụn rơi

Có nỗi nhớ nào bỗng chút hóa chơi vơi

Cho cánh  bướm chao nghiêng thềm nắng rụng
                                                 LOVE AND LIFE

Anh đã về!



Anh đã về đây, bên mối tình khờ dại
Yêu  đợi chờ giờ em đã …sang ngang
Bóng  đò khuất xa, còn sót lại???
Bến sông buồn hoang vắng… mênh mang

Anh đã về - chân bước vội lang thang
Tim cũng vỡ ôm  bóng hình… ảo mộng
Câu chữ gãy ý thơ buồn mục rỗng
Cảm xúc sầu  nghiêng ngả …chênh chao

Thu đã về những ngọn gió hanh hao
Thổi se sắt xô  tình vào  hư ảo
Năm tháng nào đã nhàu nát tim đau
Cho thương nhớ rót vào đêm …hoang hoải

Anh đã về - xây cho mình  mộ đá
Chôn  tim gầy bên thập giá đớn đau
Còn lại gì- chút hình bóng trong nhau
Em hãy giữ….mang theo cùng thu chết.

Anh đã về…giữa phố đông người lạ
Tìm bóng mình trên dãy phố anh qua
Ngơ ngẩn ngắm cánh bằng lăng tím nhạt
Chưa kịp khoe màu đã tàn tạ rơi mau

Anh đã về !tìm ký ức của nỗi đau
Bao năm nữa cơn gió nào hong  lại
Lòng  hỏi lòng giữa  phố- không nhau
Tìm  nơi nào…..
     chốn cũ ….
                  dáng  em đâu???
                                           LOVE AND LIFE

.........
Bao năm rồi...ta đã chẳng gặp nhau?
Nay trở lại cánh phượng nhàu góc phố
Anh đi tìm em giưã muà hè hoa nở
Những nôn nao  cháy đỏ cả con đường

Anh đã về để tìm lại yêu thương
Một bóng hình vô thường trong tim vẫn giữ....
Anh trở lại tìm em giưã hạ buồn trăn trở
Gió cũng phôi phai, nắng nóng như cuồng

Cứ lang thang hoài- chốn cũ thân thương
Khắp những nẻo đường gợi niềm yêu dấu
Em ở nơi nao? như chim trời không đậu
Bỏ lại mình anh nung nấu áng thơ gầy

Xuyên suốt hạ buồn tìm em mắt lệ cay
Nhạt nhoà nắng- để thu quay quắt đến
Vẫn tìm bóng em- chân trời ẩn hiện
Xao xác lá vàng - tim chết bởi tàn thu
                                       BLOG TIENGSONGBIEN


Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Độc thoại


Ta về con phố Khâm Thiên cũ

Người của ngày xưa đã xa rồi

Phố buồn-Trăng bạc loang màu úa

Rượu tràn uống mãi chẳng sao vơi…


Ta về qua lối ngày xưa ấy

Chỉ thấy bóng mình kẻ lãng du

Hỡi người con gái – ngày xưa cũ

Hai dòng Trong – Đục ..em có vui?


Ta về nhặt lại bóng ta thôi

Người của ngày xưa ,đã khác rồi

Ta về thăm mộ - chôn tình cũ

Chôn cả ước thề ...duyên phai phôi


Ta về chỉ một…riêng ta thôi

Cạn chén ly bôi sầu chất ngất

Trăng tàn gục chết mặt hồ Tây

Ta về …chỉ một..với… hao gầy!!!   

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

Tôi làm thơ


Tôi làm thơ…

Mà chẳng thể gọi là thơ được

Chỉ là…

Người đàn ông sống bằng hiện thực

Mộng bằng chiều sâu kí ức

Giấc mơ hoang...

lạc nhịp ngón tay mềm

Dệt khuôn mặt người bằng con chữ lặng câm

Dệt nỗi nhớ mong bằng tháng năm thăng trầm lặng lẽ

Dệt yêu thương giận hờn muôn vẻ

Dệt dối lừa chia sẻ bâng quơ

Tôi thấy gã đàn ông lừa tình bằng vần thơ đẹp

Mụ đàn bà lẳng lơ,ngực căng tràn mùi xác thịt

..trần gian.

Những đứa trẻ tật nguyền đói rách lầm than

Người mẹ tảo tần chắt chiu từng nắm gạo

…đời nghiêng chao.

Cái đẹp,cái xấu...

Những cơn đau mãi cào,mãi cấu…

Đâu là thật

...là mơ

giữa hai bờ thực ảo???

Lời nào yêu _lời nào hận trót trao

Cho nhân thế ngập  trong quanh quẩn

hạnh phúc _khổ đau

..trái tim non rũ mềm toạc máu!!!

Tôi sống

Và tự hỏi lòng mình

Người có hạnh phúc..

Có bao giờ Người đau..

Có bao giờ Người nhớ???

Tôi chẳng tự trả lời…

Nên cứ để đôi tay lạc nhịp lướt trên phím chữ..

kỉ niệm ùa về

…vụn vỡ loang rêu

Tôi...!!!

Gã đàn ông

sống mòn bằng hoài niệm

Tự xây lâu đài cổ trên

… nỗi nhớ hư hao

Có chắc ở nơi nào

"Người" hiểu…

được sao???