Hiển thị các bài đăng có nhãn Độc ẩm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Độc ẩm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

THU ....và Bạn





Đỏ vạt nắng chiều nhớ quắt quay
Bướm vàng chao cánh ngẩn ngơ bay
Nghe mùa thu chết trên lá úa
Muôn ngàn nhung nhớ hóa cơn say....
                               Nguyen Đang Thanh
…………….
Đối ẩm……
Thu xa khuất lòng còn đây nhung nhớ
Thu phai rồi lưu luyến mộng ngày xưa
Thu bảng lảng vòm trời xưa mưa gió
Thu buồn tênh, lá khóc hạt… đong đưa
                                      Ngoc Tuyền Hứa
Nhớ nhung chi cho một chút duyên thừa
Mùa đông đến phố mùa heo hắt gió
Chỉ riêng ta ôm niềm yêu chưa ngỏ
Tiếc lá vàng rơi ngập lối…. thu quen.
                                    Nguyen Dang Thanh
Thu chết nửa rồi anh có hay
Ngoài sân thềm nắng lá rơi đầy
Thẫn thờ độc bước trên đường vắng
Bỗng thấy đời mình tựa lá bay..
                                                      Trang Le
Ta đứng chờ em phố tắt ngày
Rượu tràn ta uống say – chưa say
Đường xưa mỏi gót đời phiêu dạt
Chỉ bóng ta về trong ….heo may
                                     Nguyen Dang Thanh
Thôi anh đứng đó để mà chi
Tình mình là thế mãi phân ly
Đời em- cánh bướm ngoài song cửa
Anh đợi mà chi chẳng ích gì???
                                                         Trang Le
Ta còn chờ mãi tình còn si
Trăm năm ta đợi biết có gì
Mùa thu tang trắng em đi mãi
Trăng gầy soi bóng …lệ hoen mi
                                        Nguyen Dang Thanh


Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Độc ẩm




Tri âm tìm mãi chốn nào
Lục trong đá sỏi đào vào biển sâu
Rượu nồng đã sẵn mấy bầu
Chỗ này thiếu bạn ở đâu chưa ngồi!!!
Rót cho nghiêng đổ một Tôi
Cho trăng khuất lối một tôi… đi về

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Ta


Ta chếnh choáng ly rượu cạn
Ta mơ hồ trong nửa thực…nửa mê
Ánh trăng gầy soi trong từng góc nhớ
Phố chợt buồn
Đêm …
con phố mờ sương.
Ta đi vượt ngày nắng
Ta băng chạy ngày mưa
Ta tìm ta chết vội
Nửa hồn rơi…bên đời.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Tửu độc hành


Giữa trần gian ta nhặt một dấu hài
Ướm vào ta thử …kiếm hòang hạc lâu
Cõi người mê tỉnh cơn sầu
Mộng lên trăn trối cho thâu đêm dài….

Tha nhân say, ngạo nghễ ở chốn này
Lưng nằm trên gió, hồn vùi cuộn mây
Bóng người về ..nghiêng ngả trời mây
Về làm chi nữa lại  câu chia lìa…..

Ta chẳng muốn cánh hoa vờn -bướm dụ
Mải trốn tìm trong lạc lối ngu mê
Cho héo chết tình si người lãng tử
Độc bước nẻo giữa trần thế khen chê….


Tình chết theo tàn đông


Ta chẳng biết…..
Vì sao ta mang tội ???
Tội yêu em
Và …ghét cả chiều đông.
Tim hư hao ta tìm em khắp lối
Góp nụ cười nhặt ánh mắt vành môi
Gió mùa sang thổi vào ký ức vội
Em chẳng về ..mây cũng lững lờ trôi
Đông vẫn đến như ngàn năm vẫn thế
Có cánh cửa nào khép lại bước thời gian???
Em có biết mỗi đông về…rất vội
Anh trốn tim mình giấu nỗi nhớ thả trôi
Tháng mười hai…!!!
Mái rêu phong….tường cũ
Con phố buồn – khóc nỗi nhớ hanh hao
Có nỗi đau nào khi ta lạc mất nhau???
Đông bạc nhàu khép niềm riêng phai dấu.

Say


Thi nhân ơi!
Ta say cho đời vui
Ta say  …
Trần thế…
……… chẳng ai say cùng!!
Ta say
hoen mắt môi cay
Đời …
buông
từng  tiếng
nghẹn  đau…tột cùng
Phận  người mộng ước chập trùng
Ta vay …..ta trả cuối cùng hư vô…..

Kẻ gàn


Xướng họa cùng thơ kể cũng gàn
Như thuyền bỏ bến mặc thế gian
Ta xuống trần gian ngỡ dát vàng
Người lên cõi mộng tưởng cao sang
Nắng ví oanh vàng ai thán khóc
Mưa như yến hót  thở than reo
Uống rượu say thơ mê mê đắm
Tửu cạn bình khô đáy vại treo...