Một anh chàng lắm tiền, nhiều của đến thỉnh giáo Ta
- Tại sao tôi độc bước trên những triền rong của cuộc đời ???
* Không !!!... anh không hề độc bước.
- Vì sao ???
* Vì cái bóng vẫn đi theo anh, nó in trên tường mỗi khi đêm về, nó theo
từng bước anh đi khi nắng chiếu, nó chập chờn ma quái, nhảy nhót cùng
anh khi ăn chơi ở những chỗ đẳng cấp, VIP...
*Như thế, anh đâu cô độc mà than thở .
- Nhưng tôi không muốn thế, tôi vẫn thấy cô đơn với cái bóng của mình..tôi ghét nó!!!
* Anh đừng ghét nó !!! Ta chậm rãi trả lời.
_ Tại sao chứ ??? Tôi không được quyền ghét chính cái bóng của mình sao ???
* Không…vì anh có biết chính cái bóng của anh, làm anh hả hê và tự nghĩ mình là một “VĨ NHÂN” ???
Nguyễn Đăng Thanh
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013
Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013
Những mảnh ghép hạnh phúc
Em nhớ anh lắm, người anh mà cả cuộc đời này em sẽ không thể quên..Tuổi thơ của em là cả một chuỗi dài trong những tháng ngày cơ cực, em chẳng biết nhiều đến những trò mà những đứa con gái nhà cạnh bên thường chơi. Em chẳng biết thế nào là búp bê thế nào là những bộ váy đẹp, thế nào là kẹp tóc hay thắt bím…
Tuổi thơ em là những ngày dài lang thang trên cánh đồng lúa thơm ngát, những đầm Sen ngào ngạt hương đưa… Tuổi thơ em là những buổi câu cá rô, cá chẽm là những lần hai anh em lấy cái màn rách của Dì hong bắt bầy cá con không theo nổi con nước ngược dòng. Lũ cá hàng trăm con túm tụm lại nổi cạnh mép đá dưới cầu. Tuổi thơ là những lần theo chân anh cùng đám bạn bắn bi, ném cù ….là những lần bị bố đánh đòn bởi những trò trẻ dại.
Cảm ơn anh người anh không cùng dòng máu nhưng chẳng có điều gì có thể sánh bằng, tình cảm em dành cho anh sẽ chẳng có thứ gì đánh đổi được .Em rất nhớ anh!!! Giờ này anh ở nơi nào trong cái cõi mênh mông vô hình…anh có đang dõi theo đứa em gái bé bỏng này của anh hay không?
Em là đứa con gái mẹ em sanh ra, cái số phận của cuộc đời nó làm em thiếu thốn ngay từ lúc mới lọt lòng..mẹ sanh thiếu tháng, niềm vui trong mắt bố chưa tròn vì thời cuộc đất nước vẫn nghèo, kinh tế bao cấp còn lâu lắm mới đổi mới… ánh mắt bố xa xăm nhốm màu âu lo cơm gạo. Mọi thứ phải chật vật lắm mới nuôi em từng ngày, da em vàng mướt, cơ thể èo ọp, em bé tẹo như con mèo hen. Mẹ đẻ em được hơn tuần cũng mất sữa vì chẳng tẩm bổ gì lúc mang thai. Mỗi tháng bố xếp hàng trước hợp tác xã nhận về phần mình là hộp sữa bò và hai cân gạo mậu dịch, cái thứ sữa mà nếu ở vào xã hội bây giờ người ta gọi đó là thứ sữa đã hết hạn dùng ,đặc quánh và nâu đục. Cứ mỗi bữa cơm độn sau khi lửa to một dạo sôi lên, mẹ lấy thìa hớt lấy thứ nước ấy pha thêm vào ít sữa quậy đều…chắt chiu từng giọt đút vào cái miệng đang hau háu há ra vì đói của con. Được hơn 4 năm thì nỗi đau quá lớn lại đổ xuống gia đình, Mẹ em mất vì lao lực và những biến chứng sản hậu. Trong giấc mơ em vẫn thầm gọi mẹ, mỗi giấc ngủ chập chờn vì thiếu hơi ấm mẹ vỗ về các ngày mưa đông giá rét . Đến giờ cứ mỗi lần nghe Bố và các Dì kể lại nước mắt em chỉ chực tuôn rơi . Em thổn thức nghẹn ngào …cảm giác như ai đó bóp nghẹn lại nơi lồng ngực và đắng chát trong cổ họng…
Bố đi thêm bước nữa, chẳng suy nghĩ gì …mà có điều gì để suy nghĩ hay chọn lựa anh nhỉ? Bố gặp Dì ..thói đời rổ rá cạp lại cho có đôi có cặp. Dì có con riêng là anh…..rồi dì cũng có thêm em Phúc . Dì sống cũng chẳng đến nỗi nào nhưng từ ngày dì có thêm em Phúc thì em lại thấy tủi thân, em cảm thấy mình như đứa trẻ bị bỏ rơi và thừa thãi trong cái gia đình của mình,trong đôi mắt của dì . Em thấy cô đơn ngay chính trong ngôi nhà mà ở đó có bố, cái cảm giác bị đối xử phân biệt con ông con tôi thêm cái thời cuộc kinh tế nghèo nàn chạy ăn từng bữa thì lấy gì để con người ta thoải mái và độ lượng với nhau…
Tuổi thơ em với những tháng ngày lam lũ trôi dần …13 tuổi mọi người bảo em chẳng giống con gái, nước da bánh mật, quần áo chẳng bộ nào ra hồn được cái áo hoa thì cái quần nhàu nhĩ ống thấp ống cao...được cái quần thì cái áo lại quá khổ so với vóc dáng nhỏ thó em mang. Mái tóc cũng bị Dì cắt nham nhở vì Dì bảo như thế cho mát và khỏi chấy rận, chỉ còn lại đôi mắt em to đen trong veo sâu thẳm, ánh nhìn ẩn chứa, đa cảm chất ngất ….Em dễ cười , dễ khóc, dễ tủi thân tất cả điều đó là thứ mà mọi người còn phân biệt được…..em là con gái.
Có lẽ anh nhận ra điều đó…anh cũng nội tâm và đa cảm như em…vì thế mà anh thương em nhiều lắm tuy chỉ là đứa trẻ nhưng em cảm nhận được hết….Đằng sau cái vẻ hầm hồ của một thằng bé 15 tuổi, trong anh có cái nét mạnh mẽ và ngang tàng. Em chẳng bị ai bắt nạt .Đi theo anh với chúng bạn, anh như con chim đầu đàn …những trò trẻ ranh mãnh nghịch phá làng xóm, những thứ mà cả bọn ăn cắp được trong vườn nhà người ta .Những quả xoài chín mọng ,những chùm ổi thơm lừng …em luôn được anh dành phần ngon nhất. Anh hái cho em cả vốc hoa Ngọc lan bảo em đút vào túi áo cho thơm .Mỗi tối ngủ hương Ngọc lan thoảng mùi vấy lên gối lan cả phòng có lẽ thế mà giấc ngủ em sâu hơn bớt dần mộng mị, chát đắng.
Có lần theo anh ra Đầm sen …trên bãi bồi những đám cỏ mịn dày xanh , em thích thú khi đi chân trần tỳ vào cỏ mà miết cảm giác buồn buồn khoan khoái chạy lan ra dưới lòng bàn chân dễ chịu khó tả…Em nhớ khoảnh khắc nằm dài nghiêng một bên gối đầu lên tay, ngắm những con sáo đậu trên lưng trâu nhảy nhót khoan thai từ cặp sừng này qua cặp sừng khác làm em thích thú .Đâu đó từng cơn gió mát lạnh của trời chiều mang hơi nước của Đầm thổi vào có lúc em mơ màng thiếp đi ….
Kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời cũng là lỷ niệm đáng sợ nhất của một đứa bé mười ba tuổi… suốt cuộc đời này hằn dấu trong sâu thẳm trái tim em.
Em nhớ lắm một lần ra Đầm vào mùa Sen ..những búp Sen hồng, những cánh sen bung nở …Sen đầu mùa thi nhau trổ hoa…cả một Đầm sen hàng ngàn cánh khoe sắc, cánh sen mỏng manh theo gió khẽ rung rinh. Hương sen theo từng đợt gió quyện vào ngào ngạt thơm nức mũi….Em như đứa trẻ mê mải đi vào giấc mơ cổ tích của chính mình , chạy nhảy tung tăng với tìm để ngắt lấy những nụ Sen đẹp nhất….
Em trượt chân xuống Đầm trên chính cái nền cỏ mịn ấy…chới với ,vô định, hoảng hốt . Cái cảm giác giữa sống và chết nó khiến em vùng vẫy, bì bõm, và…Anh đã cứu sống em một lần trong cuộc đời làm người….Người ta bảo chết là hết nhưng với em đó là một lần cuộc đời em được tái sinh ngay khi em chưa chết anh ah…Có phải chính vì điều đó mà anh lại ra đi quá sớm??? . Anh đẩy được em vào bờ khi tay em với bám vào mép cỏ thì cũng mà lúc anh bị chuột rút cứng đờ người . Cả đám trẻ hoảng loạn chẳng thể làm gi khi con chim đầu đàn chới với vỗ đôi cánh yếu dần trong cơn hoang hoải tuyệt vọng ???. Cõi vô hình nào đó muốn bắt em về nhưng anh đã giành giật em lại và anh chấp nhận thay thế cuộc sống của mình cho em được sống phải thế không anh??? .Mười bảy năm sau ngày anh mất em giờ cũng đã thành một thiếu nữ, cuộc sống cũng đỡ chật vật. Sau đổi mới kinh tế gia đình mình thay đổi dù bố cũng trải qua rất nhiều khó khăn, em cũng đã học hành đến nơi đến chốn. Em đã học xong cao học..tháng tám này em sẽ sang Nhật làm nghiên cứu sinh anh có vui không?. Tất cả mọi thứ em có bây giờ đều nhờ vào anh đấy…đôi khi em mệt mỏi, em muốn buông trôi, sự va chạm của đời sống nó làm em yếu đuối muốn bỏ cuộc nhưng mỗi lúc như thế em lại nhớ về anh và em càng quyết tâm hơn, cái mà cuộc sống càng chà đạp thì em lại càng mạnh mẽ vùng dậy bước tiếp …. vì em biết ở nơi nào đó anh không cho phép đứa em gái mình được như thế phải không? Những trò trẻ dại của tuổi thơ theo anh nó làm em mạnh mẽ, nó thấm vào máu em nung nấu những ước muốn dự định, nhưng em biết mình vẫn là một cô gái vì thế em đã khóc khi nhớ về anh đêm nay .Anh của em , người anh không cùng dòng máu .
Mẹ của anh cũng đã mất khi Phúc được năm tuổi trong một tai nạn…em đã cùng bố thay anh và Dì chăm sóc và nuôi dạy Phúc……
Phúc giờ đã lớn và học giỏi…em cũng thương Phúc như chính đứa em mình như anh đã từng thương em.Trong đôi mắt Phúc đâu đó em bắt gặp ánh mắt anh ….những lúc như thế em lại ôm nó vào lòng để cảm nhận thứ tình cảm ruột thịt thiêng liêng và cũng để ve vuốt trái tim mình nguôi ngoai nỗi nhớ về anh. ..Hà nội trời đã vào thu, hương Ngọc Lan vẫn nồng nơi góc phố…có cánh hoa nào khẽ rơi xuống vương lên tóc em…như tiếng anh thì thầm trong gió ,như anh âm thầm lặng lẽ dõi theo từng bước em đi…Ngày mai em sẽ chọn những nụ Sen đẹp nhất mang đến mộ phần viếng anh …anh nhé!!!
Có lẽ anh nhận ra điều đó…anh cũng nội tâm và đa cảm như em…vì thế mà anh thương em nhiều lắm tuy chỉ là đứa trẻ nhưng em cảm nhận được hết….Đằng sau cái vẻ hầm hồ của một thằng bé 15 tuổi, trong anh có cái nét mạnh mẽ và ngang tàng. Em chẳng bị ai bắt nạt .Đi theo anh với chúng bạn, anh như con chim đầu đàn …những trò trẻ ranh mãnh nghịch phá làng xóm, những thứ mà cả bọn ăn cắp được trong vườn nhà người ta .Những quả xoài chín mọng ,những chùm ổi thơm lừng …em luôn được anh dành phần ngon nhất. Anh hái cho em cả vốc hoa Ngọc lan bảo em đút vào túi áo cho thơm .Mỗi tối ngủ hương Ngọc lan thoảng mùi vấy lên gối lan cả phòng có lẽ thế mà giấc ngủ em sâu hơn bớt dần mộng mị, chát đắng.
Có lần theo anh ra Đầm sen …trên bãi bồi những đám cỏ mịn dày xanh , em thích thú khi đi chân trần tỳ vào cỏ mà miết cảm giác buồn buồn khoan khoái chạy lan ra dưới lòng bàn chân dễ chịu khó tả…Em nhớ khoảnh khắc nằm dài nghiêng một bên gối đầu lên tay, ngắm những con sáo đậu trên lưng trâu nhảy nhót khoan thai từ cặp sừng này qua cặp sừng khác làm em thích thú .Đâu đó từng cơn gió mát lạnh của trời chiều mang hơi nước của Đầm thổi vào có lúc em mơ màng thiếp đi ….
Kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời cũng là lỷ niệm đáng sợ nhất của một đứa bé mười ba tuổi… suốt cuộc đời này hằn dấu trong sâu thẳm trái tim em.
Em nhớ lắm một lần ra Đầm vào mùa Sen ..những búp Sen hồng, những cánh sen bung nở …Sen đầu mùa thi nhau trổ hoa…cả một Đầm sen hàng ngàn cánh khoe sắc, cánh sen mỏng manh theo gió khẽ rung rinh. Hương sen theo từng đợt gió quyện vào ngào ngạt thơm nức mũi….Em như đứa trẻ mê mải đi vào giấc mơ cổ tích của chính mình , chạy nhảy tung tăng với tìm để ngắt lấy những nụ Sen đẹp nhất….
Em trượt chân xuống Đầm trên chính cái nền cỏ mịn ấy…chới với ,vô định, hoảng hốt . Cái cảm giác giữa sống và chết nó khiến em vùng vẫy, bì bõm, và…Anh đã cứu sống em một lần trong cuộc đời làm người….Người ta bảo chết là hết nhưng với em đó là một lần cuộc đời em được tái sinh ngay khi em chưa chết anh ah…Có phải chính vì điều đó mà anh lại ra đi quá sớm??? . Anh đẩy được em vào bờ khi tay em với bám vào mép cỏ thì cũng mà lúc anh bị chuột rút cứng đờ người . Cả đám trẻ hoảng loạn chẳng thể làm gi khi con chim đầu đàn chới với vỗ đôi cánh yếu dần trong cơn hoang hoải tuyệt vọng ???. Cõi vô hình nào đó muốn bắt em về nhưng anh đã giành giật em lại và anh chấp nhận thay thế cuộc sống của mình cho em được sống phải thế không anh??? .Mười bảy năm sau ngày anh mất em giờ cũng đã thành một thiếu nữ, cuộc sống cũng đỡ chật vật. Sau đổi mới kinh tế gia đình mình thay đổi dù bố cũng trải qua rất nhiều khó khăn, em cũng đã học hành đến nơi đến chốn. Em đã học xong cao học..tháng tám này em sẽ sang Nhật làm nghiên cứu sinh anh có vui không?. Tất cả mọi thứ em có bây giờ đều nhờ vào anh đấy…đôi khi em mệt mỏi, em muốn buông trôi, sự va chạm của đời sống nó làm em yếu đuối muốn bỏ cuộc nhưng mỗi lúc như thế em lại nhớ về anh và em càng quyết tâm hơn, cái mà cuộc sống càng chà đạp thì em lại càng mạnh mẽ vùng dậy bước tiếp …. vì em biết ở nơi nào đó anh không cho phép đứa em gái mình được như thế phải không? Những trò trẻ dại của tuổi thơ theo anh nó làm em mạnh mẽ, nó thấm vào máu em nung nấu những ước muốn dự định, nhưng em biết mình vẫn là một cô gái vì thế em đã khóc khi nhớ về anh đêm nay .Anh của em , người anh không cùng dòng máu .
Mẹ của anh cũng đã mất khi Phúc được năm tuổi trong một tai nạn…em đã cùng bố thay anh và Dì chăm sóc và nuôi dạy Phúc……
Phúc giờ đã lớn và học giỏi…em cũng thương Phúc như chính đứa em mình như anh đã từng thương em.Trong đôi mắt Phúc đâu đó em bắt gặp ánh mắt anh ….những lúc như thế em lại ôm nó vào lòng để cảm nhận thứ tình cảm ruột thịt thiêng liêng và cũng để ve vuốt trái tim mình nguôi ngoai nỗi nhớ về anh. ..Hà nội trời đã vào thu, hương Ngọc Lan vẫn nồng nơi góc phố…có cánh hoa nào khẽ rơi xuống vương lên tóc em…như tiếng anh thì thầm trong gió ,như anh âm thầm lặng lẽ dõi theo từng bước em đi…Ngày mai em sẽ chọn những nụ Sen đẹp nhất mang đến mộ phần viếng anh …anh nhé!!!
Em đã về đây trên con phố xưa
Hoa Loa kèn vẫn ngập tràn phố nhỏ
Em vẫn đi tìm yêu thương ngày cũ
Anh ở đâu? Anh của em ở đâu?! .
Dù đã tự nhủ mình phải cất thật sâu
Phải nhủ mình hãy mau đứng dậy
Phải tự dối mình anh vẫn luôn đâu đấy
Tự hô to :
" Phía không anh vẫn có một con đường".
Anh ơi! Đâu hết rồi một thưở yêu thương ???
Trong cơn đau khuya em luôn tỉnh giấc
Em chỉ biết tìm về nơi tiềm thức
Trong tiếng nấc nghẹn ngào gọi hai tiếng : Anh ơi! .
Dù dặn lòng đừng để chơi vơi
Con đường còn xa và còn bão tố
Những khúc quanh vẫn còn gãy đổ
Phải mỉm cười dù chẳng còn anh. . ...
Hoa Loa kèn vẫn ngập tràn phố nhỏ
Em vẫn đi tìm yêu thương ngày cũ
Anh ở đâu? Anh của em ở đâu?! .
Dù đã tự nhủ mình phải cất thật sâu
Phải nhủ mình hãy mau đứng dậy
Phải tự dối mình anh vẫn luôn đâu đấy
Tự hô to :
" Phía không anh vẫn có một con đường".
Anh ơi! Đâu hết rồi một thưở yêu thương ???
Trong cơn đau khuya em luôn tỉnh giấc
Em chỉ biết tìm về nơi tiềm thức
Trong tiếng nấc nghẹn ngào gọi hai tiếng : Anh ơi! .
Dù dặn lòng đừng để chơi vơi
Con đường còn xa và còn bão tố
Những khúc quanh vẫn còn gãy đổ
Phải mỉm cười dù chẳng còn anh. . ...
HOASUA BLOG
Cuộc đời trũi nặng trên vai
Ngay lúc nứt mắt đã "cai sưã" rồi!
Vắng câu ru mẹ à ơi!
Cánh cò xã xuống vì đời trái ngang
May anh tới- vẻ ngang tàng
Dơ tay gánh đỡ phận nàng đớn đau...
Chẳng có gì giành cho nhau
Chỉ chùm quả ngọt trộm đâu mang về
Vòng tay anh- thương tái tê
Cô em khác họ- lối về đi chung
Hết mọi thứ- anh chia cùng
Ngay cả cuộc sống- giờ không tách rời!
Mười bảy tuổi- hồn đã trôi
Cứu em anh phải bỏ rời nhân gian....
Giữ trong tim- những nồng nàn
Tình anh gửi gắm em mang vào đời.
Giưã thăng trầm- trái tim côi
Vẫn luôn ấp ủ một thời bên anh
Hương ngọc lan thật trong lành
Em cài lên mái tóc xanh nuột nà
Tâm biết rằng- anh đã xa!
Mà sao tim nhỏ mãi là cuả anh
Vẫn thầm gọi câu chân thành
Giưã đêm thanh vắng- nhớ anh khôn cùng!
Ngày còn nhỏ- mình chơi chung
Nay là thiếu nữ- mãi không quên người!
Hồn anh ở cuối chân trời
Có nghe em gọi những lời thiết tha???....
TIENGSONGBIEN BLOG
Cuộc đời trũi nặng trên vai
Ngay lúc nứt mắt đã "cai sưã" rồi!
Vắng câu ru mẹ à ơi!
Cánh cò xã xuống vì đời trái ngang
May anh tới- vẻ ngang tàng
Dơ tay gánh đỡ phận nàng đớn đau...
Chẳng có gì giành cho nhau
Chỉ chùm quả ngọt trộm đâu mang về
Vòng tay anh- thương tái tê
Cô em khác họ- lối về đi chung
Hết mọi thứ- anh chia cùng
Ngay cả cuộc sống- giờ không tách rời!
Mười bảy tuổi- hồn đã trôi
Cứu em anh phải bỏ rời nhân gian....
Giữ trong tim- những nồng nàn
Tình anh gửi gắm em mang vào đời.
Giưã thăng trầm- trái tim côi
Vẫn luôn ấp ủ một thời bên anh
Hương ngọc lan thật trong lành
Em cài lên mái tóc xanh nuột nà
Tâm biết rằng- anh đã xa!
Mà sao tim nhỏ mãi là cuả anh
Vẫn thầm gọi câu chân thành
Giưã đêm thanh vắng- nhớ anh khôn cùng!
Ngày còn nhỏ- mình chơi chung
Nay là thiếu nữ- mãi không quên người!
Hồn anh ở cuối chân trời
Có nghe em gọi những lời thiết tha???....
TIENGSONGBIEN BLOG
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013
Buông tay và bước tiếp
Gió thổi xóa ...vết chân mòn xa tắp
Gió thổi hết những kỉ niệm của chúng mình
Gió thổi bay ký ức về anh trong trái tim em
Gió thổi mất cả những muộn phiền chôn dấu
Gió làm nhẹ lòng để em thôi nhớ về anh.
Buông tay …là mình không thể níu kéo tình yêu quay về, mình không thể nắm giữ thứ mình đã mất. Buông tay là đau đớn…cũng là để nỗi buồn nhẹ nhõm thả trôi.
Buông tay là giải thoát để yêu lấy trái tim mình, tránh cho nó đừng bị tổn thương mòn héo.
Buông tay là cố dặn mình phải chấp nhận mất dần thói quen nhìn vào điện thoại để chờ đợi tin nhắn, là mất dần thứ cảm xúc chợt dâng lên trong tim khi nghe ai đó gọi tên anh, thấy điều gì liên quan về anh.
Buông tay để nhận ra mình chẳng còn là đứa trẻ bởi mình mất đi sự quan tâm săn sóc mỗi ngày…dù thế nào thì em cũng phải bước tiếp.
.....
Buông tay để nhận ra mình chẳng còn là đứa trẻ bởi mình mất đi sự quan tâm săn sóc mỗi ngày…dù thế nào thì em cũng phải bước tiếp.
.....
Em bước tiếp ngay trên những con đường anh và em đã đi để biết mình sẽ không mềm yếu.
Em bước tiếp trên nẻo về để thấy mình vẫn ổn dù không còn anh đưa đón, sẻ chia.
Em bước tiếp bên một người để nhận ra mình vẫn hạnh phúc, để hiểu rằng yêu một người không nhất thiết là phải ở bên họ…
…
Em vẫn ổn và hạnh phúc anh à!!!
Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013
Mùa Thu chết
Em hai mươi bốn tuổi, cái tuổi chưa đủ để trải nghiệm, chưa đối diện với quá nhiều va vấp ..Cuộc đời vẽ lên những đám mây hồng cuộn trôi lang thang trong những miền suy nghĩ, ước vọng ….Vậy mà tình yêu đầu ra đi, gãy đổ …Em đau đớn tuyệt vọng. Cơn bão lòng thôi chẳng còn dậy sóng….Không gian như chùng xuống, căn phòng như một hố sâu chôn vùi kí ức….Em như một chú chim vừa kiêu hãnh tung mình vào bầu trời thì bị cuộc đời dội vào cả một cơn bão lớn….Đêm nay, em hong lại đôi cánh mỏi ướt sũng hư hao…Em muốn trở mình tìm đường bay chấp chới.
Nhưng điều em muốn thì trí óc chẳng vâng lời, em nhớ anh …Nỗi nhớ trong tuyệt vọng đau buốt. Em cố vùng vẫy thoát ra nhưng có thứ nội lực vô hình nào đó ngăn lại… Nhớ tiếng nói ấy, từng bờ môi hôn run rẩy… Em chết vùi trong đống ký ức hanh hao.
Chiều phủ xuống, những cơn gió chớm thu se se miên man luồn vào tay áo.Gió hất nhẹ những lọn tóc mai trên khuôn mặt xinh xắn như thầm thì :“ Gió chẳng muốn thấy những trăn trở còn mãi, những cái lắc đầu tuyệt vọng của em và nụ cười đừng tắt nắng trên khuôn mặt xinh như thế này…” .
Em lê mình mở toang cửa sổ…chút ánh sáng hắt vào…trời về đêm ...Đâu đó tiếng rao vụn vỡ đứt quãng, nhỏ giọt vào cái không gian u tịch, ngọn đèn đường cũng vàng vọt chênh chao.
Ngày đó anh và em ... cứ mỗi độ thu về khi những cây lộc vừng trút đám lá già cỗi úa nhàu phủ kín cả lối đi góc hồ Hà Nội. Em lại thèm cái cảm giác được bên anh những buổi chiều hoàng hôn trùm phố. Hồ Tây lung linh huyền ảo trong cái thế giới êm đềm chỉ có riêng hai đứa. Em ngập tràn hạnh phúc trong vòng tay anh xiết chặt...bình yên đến tận cùng.
Anh đã cho em niềm tin, tình yêu, và thêm cả những đớn đau khi lìa xa em mãi mãi. Mình chia tay khi cả hai cứ ngỡ đó chỉ là giấc mơ đến khi thảng thốt giật mình thì …trái tim đã nhỏ máu thành dòng …loang ố vết đau.
Đã bao lần mình đã quyết quên nhau, thế rồi chỉ đôi dòng tin nhắn,sau vài cuộc điện thoại. Em và anh lại quắt quay trong khát khao, lại gặp quấn xoắn vồ vập rồi lại rời xa....Ai nói thời gian chữa lành mọi vết thương.. Với em, tình yêu hai đứa dường như xóa dấu cả thời gian không dễ nhạt nhòa.Cuộc sống bề bộn đôi khi em và anh lãng quên nhau, ngỡ là ký ức cũ.Nhưng mỗi khi Thu về, kỷ niệm ngập tràn mới hay mình đã tự dối lòng .
Anh là con trưởng trong một gia đình cố cựu sống tại Hà nội, em cũng thế…chẳng con đường nào ta chưa từng chung bước, chẳng góc phố nào hai đứa chưa qua ..mình đâu còn trẻ nữa vậy mà sao không... ? sao chẳng mạnh mẽ làm điều gì đó để đến với nhau.Hà nội nhỏ bé mà hai đứa hóa xa xôi. Em mãi không thể nhớ .. không thể yêu … không thể rời xa kỷ niệm.Không thể bắt đầu lại và bước tiếp. Không thể......và không thể quên anh.
Em một mình lang thang trên con đường xưa đầy kỷ niệm. Mỗi chiều lại thấy se sắt lòng bởi những ánh vàng hoang hoải như gợi về một miền xưa cũ, bình yên bên anh....Ôi, da diết, em biết em cảm nhận rất rõ cái cảm xúc hằn sâu trong trái tim đập rộn ràng là điều không thể chối cãi,không thể dối lừa....
Em rất nhớ anh!!!
Lần tìm đến bước chân kỷ niệm, em một mình dựng xe bên bờ Hồ Tây vắng lặng. Nơi đây, anh đã từng đan đôi tay cuộn tròn tay em, ủ ấm em bằng ánh mắt ngập tràn hạnh phúc trong một ngày cuối đông giá rét năm nào. Lúc đó, em đã nghĩ trên thế gian này, chỉ có mình anh… em muốn tan ra, muốn được quyện vào anh trong cái khoảnh khắc giao thoa giữa chiều và tối. Trong cái không gian tĩnh mịch không cần lắng tai cũng nghe đủ nhịp đập của trái tim mình....hòa vào nhau tha thiết...Em nhắm mắt lại cố hình dung bóng dáng anh ngày xưa cũ. Cũng nơi này, cũng con đường này . Cũng buổi chiều se lạnh . Anh ào về....dang vòng tay rộng ôm trọn đôi vai gầy bé nhỏ của em. Ta trao nhau nụ hôn tưởng chừng nghẹt thở con tim yếu đuối như run rẩy ngừng đập sau cơn gió cuộn đám lá lao xao…
Hà nội thu đêm gió thốc vào len lỏi sống lưng thổi bung làn tóc rối. Em giật mình...hang hoải đớn đau. Bóng đêm đã bao phủ cả con đường vắng lặng, cô độc. Lòng cuộn dâng lên nỗi bất an xáo trộn. Em đề máy, xe lao vút để chốn chạy về phía không anh…em không sợ bóng tối …Em đang trốn chạy quá khứ, một kỷ niệm, một hình bóng mà đã đến lúc em biết mình phải buông tay . Em sợ nều còn chần chừ, một cuộc gọi …những tiếng nấc nghẹn nghào anh sẽ đến làm trái tim em tan chảy...Cả hai sẽ lại đau đớn dằn vặt. Không thể, và không thể.... em sẽ băng ngang qua cuộc đời anh như cơn gió Thu …như chưa bao giờ…em từng tồn tại trong anh.
***Bài này do MUATHUVANG và LOVE cùng viết….cảm ơn cô bạn rất am hiểu về HÀ NỘI…một trái tim trong tôi.
Tuổi thơ...miền nhớ!
" Trong thú vui đã mở đường cho đau khổ
Trong hội ngộ, đã nẩy mâm chia ly "
Đọc câu này rồi ngẫm thấy buồn quá, nếu đúng thế thật thì cuộc sống ta đang sống này cuối cùng là gì ?. Ta tìm kiếm điều gì mà cứ phải sân si vội vã ???.
Tối nay Trăng thật sáng, đã lâu lắm rồi từ ngày bỏ cái miền quê yêu dấu lên Phố mình không còn nhiều khoảng khắc và chút cảm xúc nào để dành cho nó . Cuộc sống cơm áo gạo tiền, mọi thứ tất bật cứ cuốn trôi. Cúp điện mình mò ra cái giếng trời phơi quần áo sau nhà…ánh trăng soi bóng làm sáng rõ cả khoảng sân mình mới chợt nhận ra mình lại nhớ nó, nhớ cái ánh sáng vằng vặc của những buổi tối mát lành ngửa mặt ngắm trăng đếm sao...
Lần mò leo lên cầu thang, đi như chạy ra cái lan can, chưa đủ cao lắm ...gió chưa đủ mát lắm .Thôi đành cách này vậy...rón rén bước qua mái tôn một nhà khác nữa .Nhà phố quy hoạch kiểu bàn cờ nên đuôi nhà này dựa vào lưng nhà khác. Cảm giác mình như con mèo hoang trong bóng tối…cuối cùng cũng được một chỗ khá hài lòng trên mái nhà kẻ khác..
Chẳng sao! Kẻ đi góp nhặt ký ức thì có điều gì phải bận tâm?
Mở máy và lóc cóc viết........
Điều mình cảm thấy bây giờ đó là cách mình "tìm" được mình, mình hài lòng về nó. Kẻ biết tự thưởng cho mình bằng những góp nhặt từ cảm xúc, thứ mà bán chẳng ai mua , cho chẳng ai lấy..Nó xa vời vợi trong cái thế giới thực dụng này và xa xỉ với nhiều con người trong cái xã hội ngoài kia .
Đan hai bàn tay làm gối lấy cái đà ngang trên nóc nhà làm giường…gió mơn man vào mặt gữa cái không gian ấy nó đi tìm và bắt gặp chính mình một thằng bé với cái tuổi thơ thật nhiều kỷ niệm….
Ở đó, nó thấy mình là cậu bé chạy trên bờ của những cánh đồng gió mùa lúa trổ, lúa xanh rì gợn sóng sau những đợt gió xô... cảm giác như uống được cái mùi lúa đang thì con gái. Cái mùi chẳng thể diễn tả bằng lời, hít đầy vào lồng ngực rồi lại tiếc nuối thở ra từng chút . Mãi đến tận bây giờ khi có dịp đi qua những cánh đồng như thế bằng xe máy thì nó lại có thói quen tháo khẩu trang và nhoài người mở kính chắn gió nếu là đi ô tô để lại được hít nó.
Ở đó, nó bắt gặp mình là thằng bé nghịch nghợm rắn mắt đến nỗi chẳng thể chấp nhận được, nếu bây giờ có dịp gặp lại vợ chồng ấy nó sẵn lòng nói lời thật tâm xin lỗi.
….Sáng mùng một, cầm quả pháo đại bố đốt đêm giao thừa còn xót lại . Hí hửng với cái trò nghịch dại của trẻ con . Cùng mấy thằng nhóc trong xóm đi đến cái ngã ba rẽ vào con đường nhỏ .Cái con đường mà dân trong sâu thường đi qua để ra đường lớn . Trong cái suy nghĩ tinh quái.. nó nghĩ chỉ có con đường hẹp thế này ..chẳng có lối nào để chọn kẻ địch ắt phải trúng đạn. Xé tưa ngòi nổ dùng ngón tay gõ hết thuốc pháo trong ấy để làm chậm đi quá trình pháo nổ lúc châm ngòi ..Tìm một đống phân bò to cắm vào chờ sẵn. Đến giờ mỗi khi nghĩ lại nó thấy hối hận nhất bởi chính nó là kẻ châm ngòi . Trong khi cả đám năm thằng thì có ba thằng nhát gan nấp trong bụi đợi kết quả để cười hả hê , một thằng làm hoa tiêu cách đó hơn chục mét để thông báo tình hình khẩn…Mà cái thằng khỉ gió đảm trách hoa tiêu ấy cũng chẳng hiểu đầu óc nó thế nào? Lương tâm nó vứt nơi đâu ?...Chọn ai chẳng chọn lại đi chọn ngay một cặp vợ chồng luống tuổi sáng mùng một quần áo bảnh bao đèo nhau chúc tết….khỏi kể tiếp cũng biết kết quả thế nào….Năm mới sáng mùng mộtt cả năm thằng bị một trận no đòn gặp lại ...thi nhau kể khổ!
Ở đó, nó thấy mình là thằng bé cũng đa mang ra phết, hơi tí cũng động lòng trắc ẩn…Cuộc sống ở quê nhiều chim lắm nhưng để nuôi nó thì chẳng có tiền mà mua những con chim cảnh đầy màu sắc và múa hót như bây giờ..hoặc nếu bắt được thì cũng chẳng ai có thời gian để mà nuôi và chăm chút những giống chim cảnh như thế….Cái giống mà bọn trẻ quê hay nuôi là se sẻ, chim ri, họa hoằn lắm mới vớ được tổ sáo trên những thân cây cao chót vót….Nó nhớ đến con se sẻ nhỏ bắt được ở nhà kho của cái hợp tác xã bố nó làm. Mang về nuôi đâu cũng được gần tháng từ khi nó còn chưa mọc lông ống... chăm chút mãi rồi nó cũng lớn và mến người, yêu nó đến nỗi lấy cả lọ mực tím bôi vào cánh, vào đuôi..nâu nâu..tím tím trông cũng bảnh ra phết. Đặt nó vào lồng tương lên ngay trước nhà ai vào thấy cũng cười khó hiểu…
Rồi một chiều đi học về, hớn hở mong hết giờ mãi ! Thú thật ngồi học nó chỉ ước cô giáo bị đau bụng mà nghỉ sớm…
Than ôi cái lồng tre nhỏ xíu bị xé toang bởi thằng mèo mướp béo ụ . Nó vồ con chim hấp hối…cố làm bác sỹ được một hôm cũng đành bất lực, khóc rấm rứt mang nó ra sau nhà đào cái hố cắm cả vào đấy cây nhang để tưởng nhớ…
Thế mà thấm thoát đã hơn 20 năm!!!
Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013
Biển đêm
Con người rất sợ bóng tối, nỗi sợ như cố hữu… Trước biển khi đêm về. Nỗi sợ ấy như dâng lên đầy ắp… Chẳng còn cái cảm giác vui thú của ngày nắng mới đón ánh bình minh. Mất hẳn thứ cảm xúc hân hoan khi thấy biển như dang tay vỗ về… Thay vào đó là lòng người chùng lại, buồn man mác lúc hoàng hôn, thấy mình nhỏ bé, cô độc trước nó, thấy thấm buốt với cái thâm sâu u tịch khi ở giữa nó, thấy đau nhói với rặng đá chết khi chạm vào phải nó, thấy sợ bởi sự buông trôi vô định lúc rơi xuống đó . .
Ai cũng bảo mình yêu biển vì biển có sóng vỗ, có nước xanh, cát trắng, có tiếng hàng thùy dương reo nhạc mà chẳng một lần thử đối diện với chính mình trước Biển đêm….
Tình yêu cũng vậy khi yêu ta nghĩ về những điều đẹp nhất, nói những điều dễ đi vào lòng người nhất… Với nhiều người khi yêu họ đánh mất cả chính mình, để khi tình yêu ra đi làm con người ta chới với. Với nhiều người biển đã cất giữ giúp họ những kỉ niệm, những dự định ước muốn, ở đó có cả niềm hạnh phúc ngập tràn và cả những nỗi day dứt không nguôi. Ai đó đã nói “tình yêu thường mang đến khổ đau nhưng đồng thời tình yêu cũng mang đến hạnh phúc”... điều đó có lẽ chỉ đúng nếu tình yêu có một cái kết có hậu… ai cũng mơ về một ngôi nhà và những đứa trẻ... phải thế không ?
Thế nhưng, có những thứ tưởng chừng mình sẽ có ở cuộc đời đôi khi nó lại vuột mất… Biển là kẻ minh chứng khi tình yêu hạnh phúc. Biển cũng là kẻ phán xét khi tình yêu khổ đau.
Hắn nhớ kỉ niệm ngọt ngào bên Biển… một chiều hai đứa phóng xe bỏ cái thành phố náo nhiệt để về Vũng Tàu… Bãi tắm trước khách sạn Thùy Vân khi đêm xuống thật lãng mạn, không dạo Phố, chẳng ghé quán xá đông đúc, hai đứa chọn cho mình một lối đi riêng và trút lại sau gót chân mình quá nhiều mệt mỏi, ưu tư… Dạo sát mép nước, cát mịn mát lạnh dưới chân trần… Không quá nhiều ngôn ngữ được nói chỉ có cái nắm tay đan vào nhau chặt dần… Những nụ hôn ngọt ngào bất tận… Đó là một đêm đáng nhớ cho những người yêu nhau… Trăng nhấp nhô ẩn hiện, sóng rì rào ôm vào dải cát, mặt biển lấp lánh ánh bạc, nước lao xao như triệu, vạn chú cá tung tăng quẫy đuôi, gió mát lạnh mang theo hơi nước lẫn vị mặn của muối ngấm vào da thịt… Đâu đó ánh đèn đường hắt vào từng khoảng sáng mờ nhạt, biển đêm như lung linh huyền ảo… Đôi tình nhân ôm nhau mặc sóng lùa vào chỗ đứng, cứ mỗi lần sóng rút đi sóng lấy mất cát làm họ chênh chao và cái ôm lại có cớ xiết chặt…
Trăng lên cao, chia tay nhau về phòng, cái cảm giác mỗi người bồi hồi khó tả, như say, như mơ.. Giấc ngủ cũng trằn trọc với những suy nghĩ mộng mị yêu thương. Trăng vờn vào lan can ngả lưng vỗ giấc, cặp tình nhân cũng vùi mình vào giấc ngủ muộn…
Giấc mơ yêu chập chờn hư ảo..
..................
Sáng mới hơn bốn giờ, chuông điện thoại reo một tin nhắn vỏn vẹn nhưng nồng nàn :“Bình minh rồi anh… mình ra biển thôi”. Khoác chiếc áo mỏng vào người hắn nhoài người và chạy vội xuống cầu thang và nắm chặt tay nàng ở đại sảnh… Trời u xám, con đường như nhuộm bạc, ánh đèn đường vàng vọt, thi thoảng những chiếc xe đêm hối hả lao vút cho kịp việc trước khi trời sáng… Cái không gian ấy làm những người yêu nhau thấy ấm áp khi cảm nhận có một bờ vai để dựa vào và một bàn tay nắm dắt… Thuê một đôi ghế bố một cây dù, trời mù sương là dấu hiệu của một ngày hanh nắng… Họ nằm đó khoác hờ chiếc áo lạnh vào người và nhìn nhau tràn ngập hạnh phúc, khuôn mặt còn ngái ngủ những lọn tóc bay dính vào má nhưng ánh mắt rạng rỡ yêu thương… Bình minh trên biển tuyệt đẹp… nước xanh thắm, ánh hồng dương loang đỏ một góc, cảm giác như mặt trời mọc lên từ biển, những chiếc thuyền dong buồm căng gió… Ngày mới bình yên và xao động ngập lòng… Phố xá đông vui dòng người hối hả…!!!
Chia tay nhau ở Phố biển, họ gieo vào lòng nhau những lời hứa và quá nhiều dự định chung cho cả hai, hẹn một lần sẽ cùng lên Đà Lạt.. Phố núi đầy sương, nắm tay nhau lên những con dốc quanh co vàng thẫm Cúc Qùy, rực nở ven đường, cùng nghe tiếng thông reo và tung tăng trên chiếc xe đạp đôi quanh hồ Xuân Hương thơ mộng….
Nhưng hôm nay, chỉ còn lại một người, hành trang trên tay là một cặp hồ sơ và đôi ba bộ quần áo... vơ vội cho một chuyến công tác ngắn ngày… Hành trang còn nữa đó là vài chục bức thư viết tay và hàng trăm tấm ảnh đã ghi dấu quá nhiều kỉ niệm ngọt ngào khi tình yêu ấy có đôi…
Hắn tha thẩn dạo quanh những lối mòn loang màu kỉ niệm, hoàng hôn chiều đỏ cả vạt nắng, sắc chiều như một bức tranh đầy màu mê hoặc. Dẫu thế nó khó thể thành một bức tranh tròn vẹn như một hình khối cố định… chỉ là sự trừu tượng mông lung, loang vào trái tim cằn cỗi đau đớn. Hàng thùy dương vẫn hát.. Lời hát buồn như câu kinh cho tiếng lòng mặc niệm, sóng chẳng êm đềm mà gầm gào cay nghiến.. Ừ thì phố biển đã vắng người…nên còn đó hư hao...
Phố biển chiều nay …thiếu vắng em
Giọt nắng buồn -khoảng trời xanh vụn vỡ
Cơn mưa Hạ tháng năm về bỡ ngỡ
Anh đợi chờ hoa sắc tím Bằng Lăng.
Phố biển chiều nay, thiếu bóng em
Anh góp nhặt tiếng vành khuyên rơi vãi
Nỗi nhớ nào của một thời vụng dại
Cứ cuộn về lại theo sóng …tan xa.
Phố biển chiều nay,vẫn vắng em
Sóng vẫn cứ xô vẫn …ầm ì_ buồn tẻ
Hàng Thùy Dương vẫn đôi bờ lặng lẽ
Giấu lệ buồn mặc niệm cuộc tình đau!!!
Hắn ngồi đó… lặng lẽ và cô độc, đọc từng lá thơ… lần giở từng bức hình… kỉ niệm ùa về như một thước phim chầm chậm đau đớn… Khi chia tay hắn và người đó cùng hứa rằng sẽ không ai đành lòng đốt đi một kỉ niệm như thế, không ai có thể nhẹ lòng tung tro, thả theo gió trời cho cuộc tình bỗng chốc hóa hư không…Và hắn đã hứa, những gì thuộc về biển sẽ đem trả về biển… Đêm nay, hắn biết có kẻ âm thầm lặng lẽ bới một hố sâu trên cát chứ không phải xây lâu dài trên cát… Hắn sẽ tự đào mồ và chôn vùi mọi thứ vào đó… để biển mặn khóc thương, để cát nóng cuộn chảy, để ánh mặt trời bỏng cháy đốt hết yêu thương…Và hắn nhẹ lòng chờ ngày mai nắng lên soi rõ một con đường cho cánh buồm cô độc lại căng gió phiêu dạt nhân gian.
Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013
Cà phê tình yêu
Tính cách anh vẫn thế, thói quen vẫn không thay đổi mấy . Anh vẫn uống cà phê mỗi ngày..Nó là thói quen hay là một chất gây nghiện em cũng không rõ lắm. Em không thích cà phê, em ghét cái vị đắng chát của nó, em bực tức khi phải ngồi cùng anh nhìn anh thưởng thức và nhấm nháp nó. Hai mươi ba tuổi, cái tuổi không đủ trải nghiệm để cảm nhận tất cả. Em luôn làm theo ý em, hành động theo cái lý lẽ mà em có . Sự đối lập hiện hữu mâu thuẫn giữa anh và em nó nằm ở “Triết lý cà phê” mà mỗi người theo đuổi. Em ghen với cốc cà phê, anh có thể bỏ hàng giờ ra để ngồi bên nó, suy tưởng cùng nó ,thinh lặng với nó ,vậy mà chỉ mất nửa giờ bên nhau mình lại mâu thuẫn bởi những quan điểm đối lập nhau hàng ngày.
Đến một ngày em không kìm giữ nổi nỗi uất ức của mình em quyết phải tranh luận cùng anh.
Em đưa mọi lý lẽ để phản biện thứ nước đắng chát đó, em phân tích mọi khía cạnh vì sự vô bổ từ nó, em giải thích về sự vô tác dụng bởi thời gian anh ngồi hàng giờ bên nó.
Anh im lặng rất lâu và chỉ một lời giải thích gọn nhất anh có thể “ Chỉ đơn giản anh thích nó mà thôi” em hụt hẫng vì lời giải thích ấy,e m cay đắng nhận ra em đang ghen với nó khi chính anh đã chẳng giấu mà còn cố thừa nhận là anh thích nó.
Thời gian cứ trôi! Anh vẫn giữ bên mình thói quen ấy, thói quen yêu cà phê mỗi ngày chỉ có một thứ thay đổi đó là tình cảm của chúng mình không còn như trước nữa. Em không thể chấp nhận mình phải thay đổi và thích nghi với thói quen ấy. Em còn quá trẻ và em có rất nhiều thứ cần làm, những bạn bè cần gặp gỡ ...những cuộc vui bất tận , những mối quan hệ những tình cảm dễ thương và vui vẻ hơn…Em quên đi hình ảnh một “ ông già triết lý và quá sâu sắc” như anh…
Mình xa nhau .
Anh vẫn yêu em !em biết tất cả và cảm nhận nó rất rõ…..
Nhưng….
Cái mà em muốn đó là một lời giải thích, một lý do chính đáng, một cái chấp nhận anh sai …Em luôn thế !!!. Nhưng em chẳng nhận được điều mình muốn, chẳng có lời giải thích nào từ anh cả…Điều đó càng làm em ấm ức, khi càng ấm ức em lại càng tò mò, càng suy nghĩ về anh em lại càng nhớ anh. …Và em biết một điều ...em đã yêu anh .Em tò mò để biết tất cả về anh dù mình không gặp gỡ, em gián tiếp hỏi về anh qua những đứa bạn tin cẩn nhất một cách buâng quơ…cứ dõi theo mà chẳng có lần nào làm em thấy thỏa đáng về con người anh . Cho đến một lần em nhận được từ một đứa bạn đường link dẫn vào blog của anh với một lời nhắn như trêu tức “có thứ để làm mày điên thêm nữa kìa ...anhh ta viết “Triết lý cà phê và tình yêu”. Em lao vào đọc ngấu nghiến ,ở đó anh viết rằng:
“Tôi yêu em và tôi yêu cả cà phê đắng –Tôi thích ngồi hàng giờ bên tách cà phê để hàng giờ tôi được ngắm khuôn mặt em – Tôi thích lắm trong cái yên lặng của lòng mình được khuấy động bằng cái tính cách hồn nhiên sôi động của em.Với tôi cà phê ngon nhất không phải là ly cà phê hảo hạng mà là tôi được “uống “ cùng nụ cười duyên dáng tỏa nắng của em .Tôi vẫn yêu cà phê vì tôi vẫn yêu em” ….Tôi bấm số của anh như một cái máy đã được cài đặt đúng giờ. Tôi muốn nói với anh rằng “Em cũng yêu cà phê rồi anh ah!”
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








