Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

Vẫn là.....

Tôi vẫn là tôi , một mảnh đời
Vẫn cười , vẫn hát ... vẫn lệ rơi
Vẫn mang tim yếu mềm da diết ...
Vẫn một tình yêu chẳng cạn lời 

                                Thuy anh Lam 

Anh vẫn là anh của một thời
Áo trắng sân trường gót phượng rơi
Vẫn như cái buổi chia ly ấy
Ôm mối tình si chẳng ngỏ lời

                                    Nguyen Dang Thanh

 

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Tương tư dưới Trăng

Họa thơ " – Thuy Lam Anh / Nguyen Đăng Thanh
………………………..
Ngơ ngẩn đâu đây một bóng trầm
Hồn thơ chừng đọng lệ buồn tâm
Mênh mang giọt nước trong hồ mắt ... ..
Ưá một chiều sương của mộng cầm

Lời yêu dấu nghe hờn chất chứa ...
Tình tơ vương này nhạc thanh âm
Nét thương chưa khắc vào tim nhỏ
Sao đã sầu riêng ... giọt lệ thầm
                                         Thuy Lam Anh


……………………


Tương tư dưới Trăng

Nhạc bỗng ngân lên một nốt trầm
Thơ ai réo rắt rót vào tâm
Phong thu sương nguyệt trêu mành trúc
Héo hắt dạ đau lệ khó cầm

Ta ngồi dưới nguyệt chỉ lặng câm
Bốn bề im bặt những thanh âm
Ta thương ta tiếc ngày xưa đó
Như lão Hàn xưa vắng Mộng cầm
                                     Nguyen Dang Thanh

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

Tự khúc tháng tư





"Tháng tư hoa tím ngại ngùng
Nở bừng như thể ngập ngừng đợi yêu" (Candy)
...
Nghiêng nghiêng cánh mỏng mỹ miều
Màu hoa chung thủy nhuộm chiều yêu thương (love and life)

Hoa nghiêng tỏa ngát bên đường
Để cho ta phải lòng vương vấn lòng (Candy)

Gió lên len nhẹ vào song
Hỏi người tri kỉ nhớ mong điều gì....??? (Love and life)

Nhớ rằng buổi ấy người đi
Cơn mưa cuối hạ ngấn mi...ngậm ngùi (Candy)

Nhớ con phố nhỏ đượm mùi
Thỏang hương hoa sữa ướp vùi hơi nhau (Love and life)

Nhưng giờ chẳng thấy người đâu
Chỉ còn hương sữa ngát màu...phai phôi (Candy)
………………….


Hãy rót cho nhau chén rượu đầy
Cho đời dăm phút ngập men say...(Ngoctuyen)

Cho hồn chếnh choáng trong nhung nhớ
Cho thỏa đam mê trọn kiếp này.. (Candy)

Cho quên cái thủa xa xưa ấy
Chất ngất giăng đầy những đắng cay. (Nguyen dang Thanh)

Nghẫm đời như một cơn say
Hư hư thực thực hay hay khờ khờ (Nguyen dang Thanh)

Giật mình mới biết mình mơ
Đáy ly vẫn rỗng rượu giờ nhạt môi (candy)

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Ngày gió thổi…



Ngày gió thổi qua những dải lúa non
Qua triền đê, qua lối cũ cỏ mòn
Gió  ngập ngừng như dáng người con gái
Nửa bỏ đi, nửa ở lại …chẳng về!!!

Ngày gió thổi em cựa mình…thật khẽ
Để nghe Mùa  trên từng phiến lá rơi
Tiếng dương cầm lạc phách chơi vơi
Loang sắc úa…  cánh hồng vàng  bên cửa

Gió thổi về  những men khúc xa xôi
Em chưa khát nên không còn say nữa
Nhưng  con tim  như chỉ còn một nửa
Nửa chưa quên…nửa nỗi nhớ chẳng đầy

Ngày gió thổi xuyên buốt những hàng cây
Phố đìu hiu đi qua miền …giông tố
Những cung đường nhịp cầu gãy đổ
Dịu dàng nghiêng mà đau đến tê lòng

Ngày gió thổi tay thon dài năm ngón
Em góp tìm những kí ức  tàn phai
Như phế tích lầu ông Hoàng xưa cũ
Mộng Cầm đi  …trăng một nửa chưa tròn

Rồi chinh chiến cũng tàn phải thế không anh???
Em hong lại trái tim ngày… không nắng
Thấy xót thương nghe môi mình mặn đắng
Giữa thanh âm của  Mùa cũ đang về…!!!
                          *** Ghi lại một lời bình cho Blog Thuy Du
Khi cắt đứt tình yêu để bẽ gãy cơn đau
Em đâu biết lát cắt kia chẳng ngọt
Những mong muốn giản đơn tưởng chừng như nắm được
Lại vô tình rơi rớt xuống kẽ tay

Nhưng nỗi đau nào rồi cũng phải nguôi ngoai
Vết cắt trong tim sẽ khô mày thành sẹo
Màu yêu thương theo thời gian nhạt nhẽo
Khi gió lạnh lùng thổi rụng hết niềm tin…
                                                                                 Thuy Du 

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Như tiếng thở dài

Anh hỡi anh thiên đường đã mất rồi!!!
Em thương cuộc tình hai hướng chẳng chung đôi
......
Những tinh cầu đã tắt những ánh xanh
Như trái tim em đã tắt niềm hy vọng
Như dòng sông chẳng còn gợn sóng
Để mặc con thuyền Độc mộc...thả trôi

Những lâu đài rồi cũng đổ vỡ thôi
Ai ghép được bụi tro tàn ...hoang phế
Chẳng đôi tay nào giữ được điều không thể...
Níu gió trời và tắt nắng hoàng hôn

Mảnh ghép cuối đã mất nửa góc rồi
Bức tranh tình loang dở bỏ đơn côi
Đêm em về, một bóng ...chỉ em thôi
Rượu không uống nhưng con đường ...mất lối
                               *** Ghi lại một lời bình cho BLOG Thuy Du
…Rồi năm tháng qua mau, sẽ có ngày nắng ấm
    Em nhìn lại cuộc tình, lòng chỉ thoáng chênh chao
    Nếu có còn gì đọng lại trong nhau
    Là cảm giác yêu thương bụi thời gian nhòa xóa…
                                                                       Thuy Du

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013

Như gió như mây




Em có một khoảng trống của riêng em
Để cất giữ cho mình những khoảng trời bé nhỏ
Em như cánh chim giữa bầu trời lộng gió
Chẳng biết đâu tìm nơi chốn... cũ bình yên

Em như cô bé với nụ cười thật hiền
Ánh mắt ẩn sâu bao nỗi niềm chất chứa
Chẳng có con đường như em từng chọn lựa
Anh, và cuộc tình lần nữa mãi... cũng ra đi

Em biết …chỉ mình em thì chẳng giữ lại được gì
Nên cất gói dư âm đặt tên chúng là "hoài niệm"
Em như cánh chim tìm khoảng trời màu nhiệm
Chấp chới cánh mềm nương thả gió ...cuốn đi

Em khép cửa rồi trái tim nhỏ đơn côi
Dù ngoài kia gió mưa về bão nổi
Những niềm đau riêng thôi không còn nhức nhối
Em sẽ mỉm cười với góc ...nhỏ bình yên
.................
                                      *** Ghi lại một lời bình từ BLOG Thuy Du

Anh muốn vượt xa muôn triệu năm ánh sáng
Chỉ để cho em soi rõ …một con đường
Muốn là gió xoa lành mọi vết thương
Thôi sưng tấy khi hoàng hôn tím xuống
Nhưng ..
Anh biết anh... đã yêu đủ phận mình
Và em đã có một gia đình hạnh phúc
Người ngày xưa anh ngỡ
…nửa riêng mình
Rót vào lòng những khoảng trống lặng thinh
Cho kỷ niệm sẽ lùi vào quá vãng
Anh vẫn ôm đàn từng chiều vẫn hát
Cho nửa trái tim gầy thôi hoang phế rong rêu
Mộng ước xưa ta dệt cũng đủ nhiều
Nên góp nhặt trái tim muôn mảnh vỡ
Còn lại gì hay chỉ là nỗi nhớ
Như tiếng thở dài ta giữ lại trong nhau
Phong thư cuối đâu đó cũng ngả màu
Miền yêu cũ đã  rêu loang nhàu nát…
Anh rất sợ người đời soi mói trái tim anh
Nên cất giấu riêng mình những điều thật nhỏ
và rất sợ đến một ngày nào đó
sẽ, thêm một lần yêu nữa ...chẳng vẹn nguyên.
                              *** Ghi lại một lời bình cho BLOG Violet

Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013

Tiếc thu!!!


          Đã rất lâu rồi mình không có cảm xúc dành cho văn chương...nói hơi hoa mỹ chứ thật ra cũng chỉ là "văn xuôi gãy vần " ...
Thu qua, những cơn gió đầu đông len vào tay áo. Sáng chớm lạnh khiến lòng người cũng lãng đãng thả hồn theo chút gió heo may. Lang thang dạo quanh blog...bất chợt đọc một entry tuyệt vời của Thụy Du nên viết vài dòng …cảm ơn chút cảm xúc dở dang của bạn đã cho LOVE  một suy nghĩ rất riêng để cứu rỗi lòng mình.
Với LOVE, mình  muốn  những gì mình không thể có, và...đồng cảm với những gì mình muốn diễn đạt nhưng không thể viết ra...LOVE thích blog của Thụy, chỉ là một số ít blog  khiến mình dừng lại thật lâu, đọc rồi đắm chìm, lặng mình trong vũng bình yên cảm xúc nơi ấy.

“Em ấp ủ quá nhiều cảm xúc dở dang..
loay hoay mãi ,
chẳng biết làm sao … ghi chép lại”
                            Thuy Du Blog

Mọi thứ với em…
sao cứ… nửa vời
Hanh phúc quá xa, ngăn cách trái tim
bởi hai từ …
“hư ảnh”.
Lạc bước trong chiều trên con phố…không anh
Lanh quanh mãi thấy tim còn lưu luyến
Cơn gió qua không đẩy nổi một con thuyền,
chòng chành lắm
…giữa hai bờ Đi - Ở
Em vẫn sống …trái tim còn thương nhớ
Trong vũng nhỏ riêng mình
…bên mái ngói thâm nâu.
Chẳng sao đâu,
…em sẽ chẳng sao đâu!!!
Quá khứ đã qua,
kỷ niệm… cũng ngoảnh đầu
Chỉ là đôi khi,
em muốn mình nhìn lại
sau những hoang tàn
cho
thêm vững… cánh chim di(*)
Bản Sonate rải từng nốt
…thầm thì…
Như tiếng thở
,tiếng đời rơi chậm lắm…
Em vẫn là em !!!!
dù đôi khi, cũng hay tự trách mình
sao cứ đắm chìm
trong khoảng tối
hố sâu …
hoài niệm???
“Yêu – Ghét – Giận - Hờn
Sum họp – Chia ly”
Chẳng ý nghĩa gì...khi anh đã ra đi
Mang theo cả những mùa thương… xa ngái.
Thời gian qua ... chẳng thể nào trở lại
chỉ mỗi riêng mình…
ôm trái tim nhỏ
…hư hao.
Cơn gió đầu Đông qua song cửa len vào
Thổi rơi mất chiếc lá vàng… sót lại
Em thấy mình cũng hóa khờ… vụng dại
Hoang hoải trăm chiều thương tiếc sắc vàng phai…
Có lẽ nào mình rẽ lối chia hai???
Cho Thu chết em mang lời… khấn nhỏ.

(*) cánh chim di trú.

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Nghe những tàn phai

                                                                                             (ảnh từ nhà THUY DU)
Anh có những khoảng trắng không tên
Trong giấc mơ đêm bỗng giật mình mê thức
Trước bốn bức tường lòng hỏi lòng ngờ vực
Có lẽ nào hai đứa lại xa nhau...???

Anh ngỡ ngàng nhận lại chỉ nỗi đau
Trong đêm trắng tim hằn đau vết nhức
Trăng ngủ rồi khoảng trời đen như mực
Rượu ngàn ly, say một nửa.... riêng mình!!!

 Phố vào mùa con phố cứ lặng thinh
 Đông se sắt rơi trên từng phiến lá
 Gió miên du qua những miền đất lạ
 Như bóng người vĩnh cách một trời đau

 Chẳng biết bao giờ ta hội ngộ cùng nhau ???
 Cho anh vẽ nốt những sắc màu loang dở
 Trên bức tranh tình thẫm một trời thương nhớ
 Có chú bướm vàng chao cánh ngả nghiêng bay
                                      Nguyễn đăng Thành

 Chút cảm xúc khi đọc "Khoảng trắng" của THUY DU.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Anh tìm em


Anh đi tìm trái tim mình -một nửa
Em ở đâu ??? sông cứ lở cứ bồi
Đồi Dã Quỳ hoa đã vàng rực lắm
Cánh mềm nào chẳng níu gót em buông

Anh tìm em - dọc ngang những phố
Dãy phố buồn bởi thiếu dáng em qua
Anh tìm em trong ánh mắt lạ xa
Như tiếc nuối cho chút tình Hạ cuối

Anh đi tìm phía cuối trời xa- rộng
Gió cuối mùa -những ngọn gió hanh hao
Tuổi trẻ qua năm tháng nào còn – được?
Em ở đâu anh sẽ mãi …..đi tìm!!!
                             LOVE AND LIFE
...................
Em tìm anh

Em đi tìm anh giữa phố mong manh
Mùa hạ cuối đã rêu xanh mấy độ
Phượng xác xơ rắc đầy từng con phố
Có lối nào anh gửi ....bóng em theo?

Em đi tìm anh trên núi cheo leo
Cứ leo mãi leo hoài là sẽ tới
Nơi gió cao, niềm tin bay phấp phới
Bóng anh đây... dang rộng đón em vào

Em đi tìm anh ở những nơi nào
Để anh biết, cùng tìm em nơi đó
Nghe chút gì như tình ru trong gió
Trốn tìm chi...cho gió thét  mưa gào
                     MUATHUVANG BLOG
...................   

Lời hưá hẹn còn in trong tâm trí
Ngơ ngác phố xưa, lê bước chân không nghỉ
Anh đi tìm em- năm tháng mỏi mòn...
Một nưả tim mình- lạc giưã núi non

Giưã ngàn thông xanh, con đường mòn hoa nở
Anh đi tìm em- tìm lại một miền nhớ
Ẩn dấu trong tim- bỡ ngỡ nụ hôn đầu
Nét nhạc buồn- cung đàn rớt canh thâu

Gợi lòng anh những nốt sầu xa vắng....
Không có em- hồ xanh thêm vắng lặng
Những gợn sóng cồn triũ nặng khúc ru đời.
Anh vẫn tìm em- Nưả tim cuả anh ơi!!!
                       TIENGSONGBIEN BLOG



Ngày bão giông



Ngoài kia mưa gió bão giông
Xô từng mái lá sầu đông giăng đây
Chim về xao xác hàng cây
Em giờ một bóng nơi đây riêng mình

Câu thơ ý hẹn chung tình
Anh đi bỏ lại một mình em mang
Hạ về Thu đến Đông sang
Mình em ôm lấy hoang mang dâng đầy

Bước chân phiêu lãng phố gầy
Liêu xiêu bóng ngả lấp đầy được sao
Đêm về vỗ giấc chiêm bao
Giật mình thổn thức trăng sao thẫn thờ

Anh đi –lạc ý vần thơ
Câu nghiêng chữ ngả hai bờ chênh chao
Bây giờ biết phải làm sao
Thương yêu lỗi hẹn hanh hao xuân thì
                           LOVE AND LIFE

..................

Mưa sa từng giọt rơi trầm
Cung khoan cung nhặt ru thầm đời nhau
Bài ca tình cuối phai mau
Mưa rơi có nhạt âu sầu đời ta

Ta về gom nhặt mưa qua
Kết thành xâu ngọc phôi pha bóng hình
Chuỗi mưa lấp lánh chân tình
Dễ tan mau vỡ như mình với ta

Mưa qua nắng lại bừng lên
Ta ngồi nhặt tiếp lênh đênh nỗi sầu
Bên nhau lại phải ...bể dâu
Lang thang tình vỡ về đâu ...yên bình???
                              NGOCTUYENCP BLOG
   
..................
Ngày bão giông- vắng bóng anh
Mưa rơi hoá lệ "cây cành" héo hon
Mình em lạc bước đưòng mòn
Nghiêng lòng giữ mãi trăng non hao gầy

Anh đi bỏ lại chốn đây
Cỏ cây tan nát- bão đầy trong tim...
Suốt đời em vẫn đi tìm
Một câu lỡ hẹn cánh chim ngang trời

Xuân thì thả chốn chơi vơi
Một mình đơn lẻ khóc lời thơ cay...
Chênh chao nỗi nhớ lắt lay
Gọi anh, anh thấu lòng này hay chăng ???
                           TIENGSONGBIEN BLOG