Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhạc tôi yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhạc tôi yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

NGÃ TƯ ĐƯỜNG



            Sáng nay Mưa, dù lòng bạn cảm xúc gì thì những cơn mưa sáng luôn gợi lên chút gì đó thật buồn…
Cũng lẽ thường, qua một đêm tối ai cũng mong thấy được ánh bình minh để khởi động và chào đón một ngày mới .Thế mà, cái không gian u ám trầm buồn mới sáng đã len vào lòng người.Hắn tặc lưỡi trườn mình ra khỏi chăn ấm còn đó hơi người….Nhìn nhanh vào đồng hồ ..cũng đã hơi trễ, ủi bộ đồ qua loa ,vội vàng... Hắn khoác chiếc áo khoác bên ngoài cứ thế phóng xe .Hắn ghét cảm giác tù túng ngột ngạt khi trùm mình trong chiếc áo mưa…thà ướt nhưng dù sao hắn sẽ luôn chấp nhận, đó là cái cố tật của hắn…

            Mưa nhẹ, khoảng đường đến  công ty không quá xa dù thế  cũng đủ thấm vào chiếc áo sơ mi .Đẩy cửa phòng làm việc cái lạnh từ máy điều hòa phả vào làm hắn rùng mình..Chị tạp vụ luôn chu đáo như thế mỗi sáng bật máy lạnh sau khi lau chùi bàn làm việc .Hắn mở latop việc đầu tiên bắt đầu cho một ngày mới là vào yahoo  …Hắn thích đọc những lời bình luận và chúc  từ bạn bè trước khi làm việc…Cảm giác đó như tất cả mọi người viết blog vẫn có….từ màn hình hiện ra lời nhắn:
 “Anh khỏe không? Em nhớ anh! Khi nào có dịp anh hãy nghe “Ngã tư đường anh nhé”…Chúc anh luôn vui..em vẫn bình an và….”.
Hắn chưa bao giờ nghe về bài hát ấy..một cái tên như không phải tên của một bài hát, cái tên lạc lõng với những bài hát mà hắn vẫn nghe…..những tình khúc bất tử luôn là cái gu âm nhạc khó thay đổi.
-Hắn khoanh tay trước ngực ôm ấp vỗ về cảm giác lạnh lẽo  đang ngấm vào và tìm mở bài hát :
 “Ngã tư đường mình gặp lại nhau
Vẫn ánh mắt ta nhìn nhau ngày nào
Vẫn câu nói "anh giờ ra sao?"
Vẫn câu nói "giờ anh thế nào?"
Lời bài hát không hoa mỹ chỉ như một lời thăm hỏi. Tự nhiên hắn thấy lòng mình ấm áp ..vì lời bài hát hay  vì đó là câu hỏi của một người…dành cho hắn.
Thoảng có đôi khi hắn thèm cảm giác ấy, thèm cảm giác ai đó quan tâm về mình…Cuộc sống cứ tất bật hàng ngày, có lúc hắn muốn gọi điện cho đám bạn cho người cũ nhưng cứ lần nữa mãi để rồi lại quên  đi …Ngày lại ngày cứ thế trôi qua ..mỗi người một công việc , một hoàn cảnh và một mục tiêu để đạt được…Cuộc sống cuốn trôi cả những kỷ niệm ….
Câu hỏi cũ em hỏi anh ngày nào
"Anh vẫn còn yêu em phải không?"
Anh không trả lời, lặng im chỉ biết nhìn em..
Bài hát nhẹ nhàng như một câu chuyện của hai người yêu nhau…như câu chuyện của tình yêu của chính hắn..Hắn thầm nghĩ có những câu hỏi không cần  trả lời, có những nỗi đau chẳng cần phải thổn thức và  có trái tim… nhói buốt dù không rỉ máu phải không em?
“Câu trả lời chắc em biết được
Sao hỏi anh làm chi em hỡi
Anh vẫn là anh như ngày nào
Yêu một người không dễ quên được đâu”
Cảm giác nghẹn lại…hắn muốn trả lời thật nhiều cho những tin nhắn đó nhưng chỉ là sự im lặng rót vào thinh không … Cô ấy đã thoát khỏi yahoo.
“Trên bầu trời cơn mưa bất chợt
Như hòa chung vào niềm đau anh
Em nghẹn ngào "trời mưa mất rồi...
Thôi chào anh em phải đi rồi..."
Hắn muốn bấm số để gọi cho cô ấy, để nghe được giọng nói, để hỏi thăm về cuộc sống từ khi cô ấy lấy chồng nhưng chỉ là những tiếng tít tít vô vọng….
- Hắn buồn và  tự trách mình…lúc này hắn muốn nói  với cô gái dù chỉ một lời:
“ Em ….anh nợ em một lời hỏi thăm”
                                                                                    (LOVE AND LIFE )


Anh nợ em một lời thăm hỏi
Nhưng chần chừ chẳng dám gọi cho em
Để đêm đến lòng giăng sầu nhung nhớ
Cho nỗi buồn cứ thế đậm sâu thêm

"Ngã tư đường" anh viết tặng riêng em
Từng câu chữ khứa tim mềm đau nhói
Mưa tháng sáu cứ khẽ khàng rơi vội
Em thoáng hiện về... trong kí ức buồn tênh...!
                                                        Candy Blog




Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

26 năm và ý niệm một cuộc tình.


BÀI KHÔNG TÊN CUỐI CÙNG ...TIẾP NỐI
                                                      (Vũ Thành An)
Nhớ rất nhiều câu chuyện đó
Ngỡ như là ngày hôm qua
Ôi ước ao có một ngày
Được gặp em hỏi chuyện em 
Lần cuối cùng

Vẫn con đường, con đường cũ
Vẫn ngôi trường, ngôi trường xưa
Mưa vẫn bay như hôm nào
Người ở đâu, mình ở đây 
Bạc mái đầu

Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó, chắc qua bao lênh đênh
Bao gập gềnh có làm héo hắt, có dập tắt mất nét tươi nhuộm nụ cười
Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó, đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình có thành đôi lứa, chắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau

Nếu không còn được gặp nữa
Giữ cho trọn ân tình xưa
Xin gửi em một lời nguyện
Được bình yên, được bình yên
Về cuối đời………………

Chẳng khó để kiếm tìm và nhận ra ở đâu đó có những cuộc đời tạo nên thân  phận ,    những thân phận nảy sinh những cuộc tình và những cuộc tình tiếp nối thêm những tình khúc bất tử trước thời gian.  Nếu Trịnh Công Sơn nhẹ nhàng ý nhị với bóng hình cuộc tình  mình trong “Diễm xưa”. Lam Phương buồn da diết, đau mênh mang  cùng  cuộc tình của mình ở “Tình chết theo mùa đông” thì Vũ Thành An  nhẹ nhàng, trách cứ nhưng  thấm buốt  tận cõi lòng trong tuyệt phẩm “Bài không tên cuối cùng”. Ca từ ý nhạc trở thành nỗi day dứt, hối tiếc ….đeo bám ông cả một thời gian dài sau đó

          Hình như những tình khúc hay bao giờ cũng bắt nguồn trong những hoàn cảnh đặc biệt, những số phận, cảnh đời cũng thật đặc biệt. Bài “Không tên cuối cùng”không phải là bài hát được viết cuối cùng, không phải là bài kết thúc cho chuỗi sự nghiệp sáng tác của Vũ Thành An mà đó chỉ là ý niệm cuối cùng cho một cuộc tình không tròn vẹn…Với quá nhiều đau khổ, trải nghiệm đắng cay cuộc đời.

       Bài hát  ra đời năm 1965, nhưng nó thực sự được viết vào năm 1964 lúc đó Vũ Thành An tròn 21 tuổi. Bạn gái ông học trường Luật, ông và bạn gái ông yêu nhau say đắm nhưng thời điểm đó VTA mới chỉ là chàng thanh niên chưa có tương lai gì. Lúc yêu nhau bạn gái ông đã từng nhiều lần hứa rằng với tình yêu hai người có, dù thế nào cũng theo ông đi đến hết cuộc đời, tuy nhiên trước sức ép của gia đình bạn gái đã nói lới chia tay ông ..Kết thúc cuộc tình là sự đổ vỡ .Trong khoảnh khắc ngắn khi đưa bạn gái trên đường trở về ký túc xá…. quá đau đớn và tuyệt vọng trong đầu VTA đã lóe lên những ca từ và giai điệu  của bài hát . Bài hát lúc mới ra đời được đặt là “Tình khúc thứ nhất”…. nhưng sau đó ông đã viết lại thành “Bài không tên cuối cùng”. Đây cũng là tình khúc được xếp vào tình sử của âm nhạc Việt.
"Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói
Nói ra nhiều cũng vậy thôi
Ôi đớn đau đã nhiều rồi
Một lời thêm càng buồn thêm
Còn hứa gì?
Biết bao lần em đã hứa
Hứa cho nhiều rồi lại quên
Anh biết tin ai bây giờ”
Âm nhạc réo rắt êm dịu, cảm giác trong trẻo như sự vỗ về. Bài không tên cuối cùng là sự kết hợp của những âm điệu nhẹ nhàng lả lướt để rồi sau đó lời bài hát như quyện vào tâm trạng người nghe, thấm vào từng mạch nhỏ làm trái tim nhức nhối. Cách ông cảm nhận về nỗi đau và  cách VTA thể hiện nỗi đau nó chất ngất nỗi buồn cùng niềm day dứt không nguôi. Những lời trách cứ như ăn sâu tận đáy hồn, lan nhẹ vào lòng người về một ý niệm của nỗi lòng tình phụ, cuộc tình không vẹn tròn đớn đau thổn thức.
Trong đau khổ tuyệt vọng và tâm trạng não nề của kẻ thất tình cùng những oan trái của cuộc đời VTA tìm đến nhạc như sự cứu cánh. Có vẻ như ông cố đi đến tận cùng của nỗi đau  để rồi thấy mình không còn đau thêm  nữa và lại đứng dậy để mạnh mẽ bước tiếp. VTA  như  cố gặm nhấm, đào xoáy  cõi lòng  để chua xót nhận ra:
 “Biết bao lần em đã hứa” rồi lại cay đắng  nhậm ngùi
 “Hứa cho nhiều rồi lại quên”..
để hoang mang thấm thía  : “Anh biết tin ai bây giờ”???.
Lời ca ý nhạc của VTA buồn, đầy trải nghiệm từ những trắc trở của con người số phận chính ông:
“Ta lần mò leo mãi-không qua được vách sầu
Ta tìm một tiếng yêu thấy toàn là sầu đau”
                                                                       (Đời đá vàng)
Nếu âm nhạc của VTA chỉ đơn giản là sự cứu rỗi cho những con tim  đau đớn  bị phụ tình và tiếc nuối cho những mảnh đời son sắt thì cũng chẳng có gì đặc biệt . Bởi tình yêu ai cũng  trải qua và đau khổ ai cũng từng đón nhận….đâu phải trần thế chỉ mỗi riêng ông.
 Thế nhưng, cuối thập niên 60 vào đầu những năm 70… cùng những năm tháng bị giam cầm ( 1975-1985 ) .Một chuỗi sáng tác của VTA trong đó có tuyệt phẩm  “Tình khúc thứ nhất_Bài không tên cuối cùng” …đặc biệt là những bài “Không tên” được đón nhận nồng nàn và nghiễm nhiên trở thành những bản “Nhạc tình Vũ Thành An “..Một cột mốc đánh dấu cho sự lãng mạng hưng thịnh một thời của nhạc Vàng..
Song song với niềm vui trong âm nhạc được chào đón, tán thưởng VTA cũng day dứt và ân hận nhiều  với “Cuộc tình trong nhạc “ của mình…Ở đó những ca từ mà lẽ ra ông không nên viết :
“Này em hỡi-Con đường em đi đó-Con đường em theo đó-Sẽ đưa em sang đâu???"
Giai điệu của những ca từ này được hát ở khắp nơi và lặp đi lặp lại nhiều mọi lúc…trở thành câu hát đầu môi của những anh chàng  bị tình phụ . Nó được đặt tên là “Những ca khúc cho  cuộc tình trắc trở”…sự tiêu cực, oán trách, ngậm ngùi cay cú..điều đó ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lý người bạn gái mà ông đã viết sau khi chia tay …
“Mưa bên chồng ..
có làm em khóc..
có làm em nhớ
…… Những khi mình mặn nồng.
VTA từng nghĩ ông không còn cơ hội để nói lại những lời lẽ ra mình không nên nói…Ừ nói để làm gì, hỏi để làm gì khi mỗi người đã có một đời sống riêng tư. Cuộc tình đã hết nỗi đau tưởng chừng thấm cạn, người đã sang sông, bóng người đã khuất .Cây cầu rồi cũng gãy nhịp bắc ngang , con đò khắc khoải tìm vào bến đậu....sao VTA cứ tiếc nuối để nhận lại được gì???
Mãi đến năm 1991 khi ra Hải ngoại ông đã viết “Bài không tên cuối cùng tiếp nối” như để bù chuộc lại những lỗi lầm, những ca từ mà lẽ ra ông không nên viết trong “Bài không tên cuối cùng”.
Ở nhạc phẩm này với ý niệm cứu rỗi cho những bồng bột của tuổi trẻ , cay đằng tiếc nuối mà trước đó ông đã viết trong bài không tên cuối cùng .Ước nguyện  của VTA được gặp lại người con gái đó một lần..dù là lần cuối cùng. Dù biết nỗi đau cũng đã qua, vết cứa khiến trái tim nhỏ máu cũng đã lành, nhưng có điều gì đó mênh mang buồn….
   
“Nhớ rất nhiều câu chuyện đó
Ngỡ như là ngày hôm qua
Ôi ước ao có một ngày
Được gặp em hỏi chuyện em 
Lần cuối cùng”
Nếu 26 năm trước ông đã từng cay đắng chất vấn người con gái đó rằng (Này em hỡi-Con đường em đi đó-Con đường em theo đó-Đúng hay sao em ?) thì 26 năm sau ông muốn gặp lại mỉm cười mà bảo rằng:
 “Này em hỡi, con đường em đi đó,
con đường em theo đó, đúng đấy em ơi”
Dù biết con đường người con gái chọn không có bóng dáng VTA ,cũng lênh lênh..cũng sóng gió…
 “Này em hỡi, con đường em đi đó
con đường em theo đó, chắc qua bao lênh đênh
nhưng ….bao gập gềnh có làm héo hắt, có dập tắt mất nét tươi nhuộm nụ cười”
Ông tin thế, và chúc phúc cho tình yêu của họ chấp cánh.
Nếu trước đó ông đã từng oán trách, từng xót xa cho thân phân cuộc đời rằng:
 “Xa nhau rồi
Thiên đường thôi lỡ
Cho thần tiên chấp cánh
Xót đau người tình si” 

 Thì 26 năm sau ông vuốt ve người, vuốt ve mình  “Nếu chúng mình có thành đôi lứa, chắc gì ta đã thoát ra …đời khổ đau”
Ý niệm tình yêu không có sự chiếm hữu để thấy rằng đâu phải cứ yêu nhau trong cuộc đời là nhất thiết phải có nhau.
Âm nhạc của VTA giai đoạn này là tập hợp lại những xót xa, đau khổ mà cuộc đời ông trải nghiệm,  ca ý nhạc Vũ Thành An không còn những oán trách bi ai mà ở đó nó hàm chứa đức tin Thiên chúa đâu đó ,ít nhiêu thấp thoáng  âm hưởng bởi thánh ca chẳng hạn bài Đời đá vàng :
 “Có một lần mất mát mới thương người đơn độc
Có oằn mình đớn đau mới hiểu được tình yêu
Qua dầm dề mưa tuyết mới vui ngày nắng về
Có một thời khóc than mới hiểu đời đá vàng”
Giai điệu như ru hồn những con chiên ngoan đạo được trở về trong bàn tay yêu thương nâng đỡ của chúa:
"Nếu không còn được gặp nữa
Giữ cho trọn ân tình xưa
Xin gửi em một lời nguyện
Được bình yên, được bình yên
Về cuối đời”
26 năm trước và 26 năm sau vẫn khung cảnh ấy….vẫn đau đáu một nỗi đau và tình yêu da diết mà cả cuộc đời ông không thể quên.
Vẫn con đường, con đường cũ
Vẫn ngôi trường, ngôi trường xưa
Mưa vẫn bay như hôm nào…
Nhưng……… “Người ở đâu, mình ở đây Bạc mái đầu”
Cảm ơn ông về  tình khúc bất tử và 26 năm để viết lên ý niệm một cuộc tình. ...
.....Ta mặc niệm lòng
Giữa những khuôn mặt  xa lạ
Phố bạc nhàu
 ...tường cũ xanh rêu
Đêm vỗ về mình
……..bằng môi nồng
khói thuốc
Nhả những hình tròn hư ảo ….miên man
Cứ trải lòng …
 cho câu chữ lang thang…….
Nếu thiếu nhạc thiếu thơ
ta biết mình
vụn vỡ….
đêm sẽ dài bên giấc mộng liêu trai..
                                                                                                                  

Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

Nick sáng và status tâm trạng!



Vẫn biết chẳng còn gì trong nhau,  vẫn biết cuộc tình đã lịm tắt vẫn biết tất cả giờ chỉ còn là hoài niệm…thế mà, lòng lại nhói đau khi bắt gặp cái bóng hình ngày nào gần giống anh . Thấy trái tim mình chùng lại như những nốt  đàn chẳng được so dây.. cứ nhả ,rớt từng phím rời rạc chắp nối…Thấy mình rối bời ,lòng ngổn ngang trăm mối.Thấy giận chính mình khi trót tội đa đoan vương nợ kiếp người.

Sáng nay vào yahoo bắt gặp cái nick ấy sáng đèn và để vào câu status”
“Anh giận lắm cuộc đời sao giông tố
Yêu một người nghiêng ngả bởi sóng xô!!!”
…Đã trót đa đoan sao em không nghĩ nhỉ…??? Nếu mọi thứ không là quá khứ thì giờ em đâu phải cứ đau đáu thế này… Không là quá khứ,không là kỉ niệm thì hiện tại mình đã là của nhau . Bao lần cứ cố dặn lòng mình “Mày phải hiểu ra chứ con ngốc ah..nick sáng đèn vì họ đang ở đó,họ có chắc đang đợi mày đâu…Bình thường đi!!!” …
Vẫn biết thế , cố dặn lòng mình thế…vậy mà..
Cả buổi sáng em chẳng làm được việc gì ra hồn bởi cái cảm giác trĩu nặng lòng mình, bởi câu nói bâng quơ chẳng biết có thuộc về mình. Anh ác thế ???
Em ước giá mà mình chưa từng có nick của nhau, chỉ cần số có số điện thoại  nhau thôi , thoảng có đôi khi vào những dịp nào đó chúng mình  gọi để hỏi thăm  về công việc của nhau hay chúc tụng những lời tốt đẹp…
Còn bây giờ …??? Cảm giác trong em khó chịu quá !!!
Ta như đang cố kiểm soát nhau mà chẳng thể chia sẻ cùng nhau…có đôi lần em đã cố , cố hạ cái tôi của mình để đổi lấy một câu chào…
Nhưng dù thế nào thì cả đoạn đối thoại vẫn nhạt nhẽo..

Đêm…em tìm về chính mình, tìm về cái khoảng trống cõi riêng của lòng …cả buổi sáng nay em đã đối xử thật tệ với nó. Em đã trót khiến trái tim phải giày xéo bởi cảm giác tàn úa hanh hao…thật vô trách nhiệm quá!!! .  Tự vấn thế rồi lại nhoẻn miệng cười thầm  …chẳng sao đâu tao vốn biết cách dỗ dành mày mà “trái tim con ngốc” …

Mỗi lúc thế này em lại muốn nghe “bài không tên số 004”…cái cõi riêng của  em và nhạc. Vũ Thành An ông là ai mà sao tôi luôn chọn???
“Khóc cho vơi đi những nhục hình
Nói cho quên đi những tội tình
Đời con gái cũng cần dĩ vãng
Mà em tôi chỉ còn tương lai “
ừhm…EM SẼ KHÓC đêm nay, khóc để quên đi cái cảm giác tội lỗi vì em đã đối xử tệ với trái tim . Em chẳng nói mà em đang viết để trải lòng mình vào cái entry này….kẻ đa đoan nặng nợ thì phải bận lòng bởi dĩ vãng nhưng hiện tại của em mới là tất cả anh ah.
“Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
Cà phê đắng em nhấp vào từng ngụm ...còn kỷ niệm đắng em nuốt nó thế nào hả anh???
Em sẽ xóa hết vì em nhận ra chẳng có lý do nào để níu giữ nữa rồi…em vào yahoo ấn vào cái nick "Nguyendang.." chuyển xuống cuối dòng
.... tên anh xóa mất.
“Lời anh nói sẽ còn mãi đấy
Chuyện mai sau xin gửi trên tay “
Hình bóng anh, tình yêu anh và tất cả những gì em sẽ mãi nhớ nhưng không phải theo cách này anh nhé! Xin lỗi anh ,tình yêu của em !!!
Em chỉ làm điều tốt cho trái tim cả hai…vì em muốn giữ hình ảnh đẹp mãi cho cuộc tình chúng mình.
Nhoẻn miệng cười…lòng nhẹ tênh phố vắng!!!
..........

Em nhếch môi cười..giọt nắng cũng hanh hao
Cho tình bé lại dưới bàn chân mạnh bước
Đường rộng lắm còn ngày dài phía trước
Bụi thời gian chẳng níu bước anh về!!!


Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Lòng người như lá úa…

Bài Không Tên số 02
                                     (Vũ Thành An)
Lòng người như lá úa, trong cơn mưa chiều
Nhiều cơn gió cuốn, xoay xoay trong hồn
Và cơn đau này vẫn còn đấy
Chiều về không buông nắng, cho mây âm thầm
Một mình trong chiều vắng, nhớ đôi môi mềm
Ngày nào ân cần trao thân.
Tìm trong tháng ngày buồn
Đôi mắt nào khô
đường tim chơ vơ
Đếm cho nhau lời nói
Trên đời nào yêu người.
Kỷ niệm xưa đã chết, cơn mê đã chiều,
Tình yêu đã hết, xót xa đã nhiều
Đời thôi sẽ còn mai sau.
Thôi em đừng xót thương
Rồi ngày tháng phai đi.
Thôi cuộc tình đó tan rồi
Không còn gì nữa, tiếc mà chi.
Đời một người con gái, ước mơ đã nhiều,
Trời cho không được mấy, đến khi lấy chồng
Chỉ còn mối tình mang theo.
Xin một lần xiết tay nhau
Một lần cuối cho nhau.
Xin một lần vẫy tay chào
Thôi giòng đời đó, cuốn người theo.

Rất ít  bài hát nào  da diết hơn thế , buồn  hơn thế và đi vào lòng người hơn thế vì nó   làm nên một phần tên tuổi của Vũ Thành An và khiến nhiều người biết đến ông …Với tôi đó là tuyệt phẩm, cứ mỗi lần gió mùa se sắt ùa về… Phú Quang đã quá tài khi có bài  “Dường như mùa đông đã về” để  mở đầu cho cái mùa mà ai đó gọi nó là mùa của sự cô đơn, buồn nhạt nhưng cũng có người gọi nó là mùa của hạnh phúc sẻ chia.
Nhưng  để cảm nhận  nó, để góp nhặt mọi thứ của nỗi buồn dồn vào  nó ...tôi chọn “Lòng người như lá úa” . Chẳng hiểu sao và chẳng bao giờ tôi lý giải được điều đó…Có lẽ vì hình ảnh  quá mạnh dễ làm lay động lòng người, ý nghĩa của nó quá đủ để thấm vào hồn người. Từng lời nhạc như ăn sâu, bám rễ  vào  kẻ mà trong mình luôn sẵn có sự nhạy cảm  cùng lòng trắc ẩn đa mang. Cái sắc bạc nhàu nhĩ , cái tàn úa hanh hao…nó làm người ta rùng mình sợ hãi .Sợ rồi đến một ngày nào đó lòng người , lòng mình sẽ bạc như lá úa, sợ đến một ngày chính cuộc tình của mình  trở dạ xót đau.
“Lòng người như lá úa, trong cơn mưa chiều
Nhiều cơn gió cuốn, xoay xoay trong hồn
Và cơn đau này vẫn còn đấy
Chiều về không buông nắng, cho mây âm thầm
Một mình trong chiều vắng, nhớ đôi môi mềm
Ngày nào ân cần trao thân”
Lúc đó sẽ thế nào??? Chẳng ai khẳng định được điều gì sẽ là vĩnh cửu..khi không là vĩnh cửu thì tất cả chỉ còn là hoài niệm…
“Kỷ niệm xưa đã chết, cơn mê đã chiều,
Tình yêu đã hết, xót xa đã nhiều”
Kỷ niệm nếu được nuôi dưỡng và trân trọng nó vẫn mãi là kỷ niệm đẹp và đáng để nhớ, kỷ niệm nếu chỉ để tự vấn, để đau  thì chẳng còn là kỷ niệm nữa…Thế nên:
“Thôi em đừng xót thương
Rồi ngày tháng phai đi.
Thôi cuộc tình đó tan rồi
Không còn gì nữa, tiếc mà chi”
Sự trải nghiệm những cung bậc xúc cảm của tình yêu với ông nó  gần gũi đến độ bài hát như một câu chuyện mà đọc vào ai cũng thấy bóng mình trong nó.
 Cuộc sống luôn có hai mặt tùy theo tâm trạng và tùy theo cách  cảm nhận mỗi người…Tình yêu cũng vậy bạn cảm nhận mình đớn đau hay hạnh phúc, cố níu giữ hay cứ nhẹ nhàng thả trôi cũng từ bạn mà ra hết…
          Hãy tha thứ cho chính mình  là tha thứ cho trái tim mình và cũng có thể là tha thứ cho người khác .Một cánh cửa đóng chặt lại với bước chân mình cũng là lúc cánh cửa sẽ mở toang đón bước người khác…..thế sao ta không cất nó vào một góc  hoài niệm của riêng trái tim mình??
“Xin một lần xiết tay nhau
Một lần cuối cho nhau.
Xin một lần vẫy tay chào
Thôi giòng đời đó, cuốn người theo”
Đêm tối ..sự thanh vắng tịch liệu..cái rét se sắt. Ôm vào lòng nỗi buồn hoang lạnh ta mở bài này lên ta không còn nghe nhạc nữa mà  ta “uống”  và đắm chìm trong nỗi sầu bên dòng cảm xúc chất ngất.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Phố nghèo


Phố nghèo xưa, mái ngói nghèo xưa
ngoài ga cũ tiếng còi xa buồn
Phố mờ sương, mái ngói mờ sương
thiếu phụ buồn thương đi trong sương như nhân ảnh mờ

Phố buồn nâu, mái ngói buồn nâu
cà phê đắng rơi từng giọt nâu buồn
Phố của tôi, thơ ấu đời tôi chiếc lá bàng rơi
trong đêm mưa những ảo ảnh xưa

Ở nơi ấy tôi còn nhớ mối tình xưa
người thiếu nữ đã gặp tôi ngượng ngùng
khăn quàng cũ cuối mùa thu mẹ đưa em qua phủ Tây Hồ
Ở nơi ấy tôi còn nhớ mẹ của tôi
bao đêm trắng nhìn về phía chân trời
Mẹ cầu kinh Ðức Phật Quan Âm phù hộ cho con phiêu bạt trở về

Phố nghèo xưa, mái ngói nghèo xưa
ngoài ga cũ tiếng còi xa buồn
Phố mờ sương, mái ngói mờ sương
thiếu phụ buồn thương đi trong sương như nhân ảnh mờ

Ở nơi ấy tôi còn nhớ bạn bè xưa
dòng máu sĩ bao người đi không về
Tháp Rùa ơi có nhớ bạn tôi
hồn tha phương vẫn quanh quẩn phố phường

Ở nơi ấy Hà Nội nhớ thương mờ xa
là câu hát là bài ca nghẹn ngào
Nói gì đâu có nói được đâu mà sao khoe tóc ngả hai màu

Phố nghèo ơi năm tháng đời tôi, ngày ấy ...
Có một Hà Nội rất riêng, một Hà Nội huyền ảo lung linh với bao nỗi nhớ da diết mà tôi cảm nhận được trong âm nhạc của Trần Tiến - đó là Hà Nội trong Phố nghèo và Mùa thu trắng. Hà Nội trong âm nhạc của Trần Tiến là một Hà Nội bình dị, sâu lắng, một Hà Nội rất đỗi thân quen với những “phố nghèo xưa, mái ngói nghèo xưa”... nhà ga cũ với “tiếng còi xa buồn”, với những con đường vắng của mùa thu khi “gió heo may về bên lá khô”.
 
Nghe nhạc của ông, tôi lại nhớ đến âm thanh vang vọng của tiếng còi đêm tàu hỏa chạy tuyến Hà Nội - Gia Lâm, mỗi khi qua cầu vượt trên phố Phùng Hưng tàu lại kéo lên một hồi còi dài. Tiếng còi ấy lan mãi trong không gian của đêm đông giá lạnh, lan đến tận phố chợ Hàng Da, nằm trong chăn ấm trên gác xép tôi vẫn còn nghe thấy. Tiếng còi ấy sao buồn thế, sao lẻ loi thế nhưng sao da diết thế! Tiếng còi ấy như còn vang vọng trong tôi cho đến tận bây giờ... Rồi hình ảnh “chiếc lá bàng rơi trong đêm mưa” lại gợi lên trong tôi ký ức như “những ảo ảnh xưa” của Hà Nội một thời đơn sơ yên bình.Những ai từng sống ở Hà Nội hẳn sẽ nhớ mãi hình ảnh thơ mộng của Hồ Gươm trong tiết cuối thu vào đông với màn sương trắng bảng lảng, thấp thoáng trong sương là tháp Rùa cổ kính, là những cành bàng khẳng khiu còn sót lại vài chiếc lá đỏ ối hay vài búp chồi chớm nhú trên cây lộc vừng. Những lúc ấy ngồi nhâm nhi ly cà phê nóng ở quán Nhân trên phố Hàng Hành, sự ấm áp dần lan tỏa và át đi cái giá lạnh trong lòng, ta sẽ cảm nhận được sự thanh bình của đất Hà thành. Vì thế nên khi nhạc sĩ viết “Hồ sương trắng, cà phê đắng. Ấm đôi tay người xa tháng ngày”, tôi không những cảm nhận cái ấm nóng của ly cà phê ngày xưa mà thật sự cảm nhận được cái ấm áp của tình quê hương, tình đất, tình người trong lòng của những người con xa xứ.
Theo dòng nhạc của Trần Tiến, những xúc cảm rung động đầu đời cũng trở về trong tôi: “Ở nơi đó tôi còn nhớ mối tình xưa. Người thiếu nữ đã gặp tôi ngượng ngùng” và tôi cũng ngượng ngùng. Mà đúng hơn, tôi đã run rẩy trước vẻ đẹp hồn nhiên trong sáng đến thánh thiện của em ở lễ Đền Phủ năm ấy. Tôi không đủ can đảm để nói với em một điều gì đó cho dù em và tôi học chung một lớp. Chúng tôi còn quá trẻ để có thể vun đắp cho những rung động đầu đời... để giờ đây tôi chỉ còn biết “nhớ những mùa thu xa vời vợi, những mối tình những bóng hình nghìn trùng khơi”.Và còn bao nhiêu những nỗi nhớ khác cứ nối nhau dồn dập ùa về mà tôi không thể gọi được tên của chúng. Những nỗi nhớ ấy quá nhạt nhòa, quá xa xôi, còn đó mà như hư ảo vậy! Và hình như chính người nhạc sĩ cũng không thể gọi được tên của những nỗi nhớ khi ông tự hỏi “nhớ thương về đâu thương nhớ ơi?”, chỉ biết rằng khi “tháng năm vội vàng năm tháng trôi” thì Hà Nội trong những nỗi nhớ cũng dần như “những bến bờ... quá xa mờ và quá hững hờ” - hiển hiện đó mà làm sao ta quay về được?
Càng nghe nhạc của Trần Tiến tôi càng thêm nhớ Hà Nội. Giọng ca khắc khoải của Trần Thu Hà càng làm cho nỗi nhớ trong tôi se lại. Bởi vì, Hà Nội đã là máu thịt trong tôi, là một phần của cuộc đời tôi - phần đẹp nhất của cuộc đời tôi. Còn với Trần Tiến, tôi có cảm giác ông dùng âm nhạc để sẻ chia cảm xúc với mọi người, để giãi bày tâm sự của mình hay cũng có thể là để hoài niệm một quá khứ. Nhưng dù cách nào đi nữa cũng xin được cảm ơn ông, cảm ơn người nhạc sĩ tài hoa đã dùng âm nhạc để vẽ nên một Hà Nội rất thực, trầm mặc và tĩnh lặng - một Hà Nội mang đậm nét Trần Tiến.
                                                                                        www.24h.com.vn