Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

CHO MỘT NGƯỜI ANH YÊU





Anh không biết phải nói điều gì
với Em, anh chỉ là người đàn ông trăm lần có lỗi
đa mang yêu, trách hờn
nông nổi
chẳng biết thương em, như em đã thương anh…
hơn chính bản thân mình.

Có thể nào không em
nếu một lần anh được mặc cả với trái tim, với  ngón tay xinh
mong manh ngực  gầy
mặc cả với sự yếu đuối trong em
sự yếu đuối làm em đã hơn một lần vụng dại
Anh sẽ chọn và bước đi bên em mà không cần ngoảnh  lại
vì anh biết anh sẽ nhận ra ai là người con gái…
đáng được yêu…
anh nguyện thương mà chẳng thiết một điều gì.

Nhưng, lý trí và trái tim có bao điều nghi kỵ cũng vì quá đa mang
mà lỡ… câu hẹn đến trăm lần
anh biết, em đã từng phân vân…
cho chọn lựa giữa buông hoặc giữ
em đã đau cho ngàn  lần do dự
tha thứ… 
rồi lại... thương anh hơn!!!

Anh từng nhận anh chỉ là gã đàn ông biết làm thơ để giấu khoảng cô đơn
ngồi đếm những cuộc tình
nghệch ngoạc… lở, loang
bằng ngày bằng  tháng…
em cũng biết ngàn câu rồi không đáng…
so một lần… ôm hôn.

Đôi khi ngồi mặc cả bóng đêm, mặc cả mùa đông
mặc cả chính mình… anh  muốn vùi chôn  trăm vạn câu thơ xuống tầng tầng vôi vữa
anh chấp nhận chỉ còn hai bàn tay sấp ngửa
trắng hoặc  đen
như anh và em thôi…

Có phải kiếp nào mình đã từng nợ nhau
hay em đã làm điều chi khiến trái tim mình lầm lỗi
em tái sinh  kiếp này vương mang đến tội
thương vắt kiệt cùng nước mắt
tặng… một gã làm thơ.

Có phép màu nào khiến em trở lại nguyên sơ, là trái tim yêu thương trong một vòng ngực ấm
là cỏ mùa Đông, dù tàn úa, xác xơ mang trên lưng cả một đời lận đận
nhưng biết… nảy mầm xanh khi Xuân
em cứ là  em  có trái tim chia hai nửa, hai phần
nửa của riêng em, dịu  dàng bao dung và xí xóa
yêu lẫn thứ tha thay cho một nửa sót lại…
anh của mọi…
lỗi lầm.

Anh sẽ học cách hiểu để yêu em đến thật tâm
biết thương để cứu chuộc trái tim mình
lầm đường đi lạc
anh biết chỉ riêng anh không là ai khác
phục hưng đức tin trong nửa trái tim em.

Nguyễn Đăng Thanh



Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

Độc thoại của một bào thai



Cha...
Hãy nói cho con biết thế nào là hạnh phúc ???
Con muốn biết lắm...
tuy con mới chỉ là một bào thai
Con gái cha như đang bơi giữa vũng nhầy trong đục
Thế thì, hạnh phúc có phải rồi sẽ cũng bồi
cũng lở.... như sông

Cha ơi...
nhân gian ngoài kia
trái tim nhân gian có bao giờ đủ rộng...
dẫu con chỉ cần
như một vòng tay ôm.

Cha trả lời đi cha...
Cha có hiểu thế nào là phận đàn bà... như Mẹ lúc này và như con ngày sau
Rồi sẽ mang nặng đẻ đau
Rồi sẽ lấy chồng vấn tóc
Có những đêm Mẹ giận cha
con cũng ghét cha... rất buồn con khóc
bấu xé lòng mình mà sao không dứt nổi cái
... đa đoan ???

Cha hãy chỉ con cách làm một cô gái ngoan
Tránh phút ngã lòng cho một người chẳng đáng
Để con an yên với nụ cười trên môi
mỗi ngày, mỗi tháng...nha Cha !!!

Cha chỉ con đi... cách thế nào khi về làm vợ người ta
biết nghĩ giản đơn thôi
Chu toàn từng bữa cơm, mỗi sáng đi làm giúp chồng ủi áo
Nhắn anh ấy choàng khăn khi ngoài kia gió bão đang về.

Cha chỉ con cách thế nào để nuôi dạy những đứa trẻ ngô nghê
Rồi chúng sẽ đổi thay thôi nhưng làm sao để bình yên sau mỗi lần
... được mất
Nhân gian ngoài kia... lòng người rất chật

Mà con thì đa đoan và lo xa!!!

NGUYỄN ĐĂNG THANH

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Nắng Sài Gòn



Em hãy sống với Sài gòn trong ý nghĩa riêng mình
Là phố thị bỏng rát nắng rồi lại mưa…
là bụi đường, nắng gió
Cuộc sống đua chen
em, nhận ra mình bé nhỏ
Bàn tay ngoan chưa vịn nổi nụ hôn đầu
Em cứ sống mà đừng hỏi vì đâu
cứ bung biêng trong váy màu cam,
môi son đỏ
nước hoa thơm
tóc chiều ngược gió
Để phố hờn ghen với nét đẹp
của riêng mình
Sài thành nắng, mưa
Thì hãy cứ đẹp xinh
Chẳng mất chi cả, mọi thứ vẫn yên bình như hai mùa vẫn thế.


Nguyen Dang Thanh

Kẻ ở đợ giữa đời



Sài Gòn mùa hanh,
Hà Nội em
mùa gió
Một mùa nắng bụi,
Một mùa hoa Sữa
Một mùa Đông
và một mùa... nóng lửa
Với mùa yêu...
Một nửa mùa Em, trong cả một…
mùa Anh.

Hà Nội Hồ tây.. chiều thả chiều vào phố
Tay đan tay mà dậy nhớ ở lòng
Tháp Rùa nghiêng soi bóng nước xanh trong
Em thủy chung như bốn mùa… tròn vẹn

Ta còn yêu nên chưa từng lỗi hẹn
Thoáng ưu tư nghe nhắc gọi Hà Thành
Hà nội của Em, 36 phố
chạy quanh
Anh ngơ ngẩn một con đường …
chẳng nhớ.

Soi vào gương thấy bóng mình
ở đợ
Đi rất xa mà lại nhớ Phố rồi
Hà Nội trong anh
chỉ một Hà nội thôi
Như đốm lửa thắp niềm tin… rực cháy

Nguyen Dang Thanh

Độc Thoại



Đôi khi, Anh ngỡ mình quên em
Anh luôn tưởng thế
vì rất lâu rồi chúng mình chưa gặp
Ánh mắt em, giọng nói, kỉ niệm xưa là thứ mà Anh mất
cả một năm dài cất giấu vào góc nhỏ trái tim
Chúng ngăn nắp như thời gian
Trầm lặng như con phố về đêm
Anh cũng tự dỗ lòng để nỗi nhớ êm đềm ngoan ngủ
Ký ức về em bình lặng đắp chiếc lá mùa thu
Hạnh phúc khổ đau
không hằn học, và cũng chẳng thể hận thù
Ta gói lại thả theo dòng nước cuốn
Tha thứ để bình yên có bao giờ là muộn
cho mặt đất khô cằn còn nảy một mầm yêu
Nhưng em ạ !!!
Ký ức ngày xưa đâu đó …rất nhiều
chúng ngổn ngang,
Anh chẳng cách nào thu xếp
Ôm chưa hết tay này thì rơi vãi tay kia
Nước mắt _nụ cười, không ranh giới phân chia
Như đóa Hồng Nhung
Màu rất thắm mà gai thì cào xước
Đi trên đoạn đường có ai mà biết được
Sum họp _ Chia ly còn cả một quãng dài
Có thể mất 5-7-10 năm
chỉ để biết một điều
ai sẽ......
quên ai ???
Thế nên, em đừng hỏi anh
câu hỏi đã hơn một lần em hỏi

“ Anh còn yêu em không” ???


Tháng 4 _ Em




Tháng 4 về những ngọn gió hanh hao
Ta thương nhớ mang tình yêu hong lại
Nhặt vào lòng lá Sấu vàng vụng dại
Hà Nội trở mùa vạt nắng cũng như say

Hoa tháng tư về ngập phố sáng nay
Yên Phụ _Thụy Khê đắm trong ngàn sắc Huệ
Không hương nồng , mà cháy lòng như thể...
Lá Sấu trút mùa vì sợ gió đi nhanh

Hà nội và Em... còn ở lại trong Anh
Đường Cổ Ngư xưa, một chiều lộng gió
Trúc Bạch – Tây Hồ
Sen hồng _ Liễu đỏ
Quán Thánh ngàn năm trầm mặc đến… an lòng

Hà Nội mùa Sen ủ cốm làng Vòng
Tiếng gọi hàng rong rộn ràng con ngõ
Phố ngủ ngày,
mặc Sông Hồng đầy gió
Em… ngỡ quên rồi
trong một giấc mơ Anh

Ta ngồi tự tình và dệt giấc mơ xanh
Tháng tư trong veo như ngàn ngày Thu cũ
Con phố trở mình... mỉm cười ngoan ngủ
Ta cắn môi đời
bật gọi…
"Tháng tư _EM "!!!

Nguyen Dang Thanh
*** Hình như, HN là máu thịt ...tặng Em và tặng những ai Sinh nhật tháng 4... mùa hoa Loa kèn , mùa lá Sấu rụng...tinh khiết nhưng cũng nao lòng.

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Mẹ của con


(Cho những ai đang còn Mẹ)


Dáng mẹ gầy những buổi chợ ngày đông
Mớ cải lá xoăn gồng mình trước gió
Đứa con thơ giấc mơ đời quá chật
Nào dám nghĩ nhiều cho ước vọng Non sông

Thắp bao nhiêu lửa để Mẹ ấm lòng
Khi ngoài kia gió mùa Đông đang đến
Chút niềm tin chập chờn như ánh nến
Nhưng Mẹ ơi gió cũng thổi… tắt rồi.

Con vẫn dại khờ như đứa trẻ trong nôi
Dù cuộc đời ném con vào bão tố
Hạnh phúc đắng cay ngọt ngào gãy đổ
Con ngượng cười sao khóe mắt mẹ cay ?

Đông mùa này tê tái những heo may
Cơn gió cợt đùa giật bung phên cửa
Nhặt tấm áo mưa rách gần một nửa
Mẹ chắn nổi không ... gió thốc tứ bề ???

Cha bỏ đi sao chẳng hẹn ngày về
Đã bấy nhiêu năm mẹ chờ cha bên cửa
Mẹ... bên con nhưng còn bao lâu nữa
Khi thời gian cứ gõ nhịp.. chẳng dừng

Con thương mẹ mà nước mắt rưng rưng
Nắm rất chặt tay nhưng Mẹ nào đủ ấm
Màu thời gian nhuộm hoàng hôn xuống đậm
Nhưng vầng dương trong mắt Mẹ...rất ngời

Mẹ....Mẹ của con ơi !!!


Cạn mùa



Thu đã phai rồi thu đã phai
Vầng trăng khuyết nửa tóc em cài
Trở gót thời gian trên màu lá
Thương người trong tiết lạnh giêng hai

Ta khật khưỡng tìm trong men say
Dáng xưa một thủa, mộng trang đài
Thành quách ngàn năm giờ liêu phế
Như hồn ta đổ, mặc gió lay

Có phải em về theo nắng mai
Thướt tha áo mỏng vạt hông bày
Trên ngón tay gầy, em đeo nhẫn
Cạn mùa cỏ úa, trong heo may

Ta có buồn không sao thở dài
Men theo màu lá của thu phai
Nhuộm ánh hòang hôn màu gấc đỏ
Rũ buồn để mặc…. gió thu bay !!!


Cơn mê cuồng từ



Tôi cầm ngòi bút của mình
lang thang vào giấc mơ
Tôi thấy bóng mình huyễn hoặc, ma mị
ma mị
như những điều tôi sắp viết….
Tôi đi tìm Tôi trong ngày Đất nước ngập chiến tranh
Trăng không tròn vành
bầu trời rền vang tiếng súng
Tôi thấy mình hèn nhát, vô dụng
Tôi đã bỏ đồng đội
Tôi cắm đầu chạy mãi…về phía cuối ngọn đồi
Nơi lặng im tiếng đạn,
không ánh Hỏa Châu rơi
Mẹ kiếp... !!!
Tôi lại mơ thấy mình chết khát bên bờ sông
và được lũ Mục đồng lay dậy
Chúng tạt nước vào mặt tôi
Chúng kè mồm cho tôi uống
Chúng dìu tôi đi và chỉ tay về phía đỉnh ngọn đồi
nơi tôi đã quay đầu tháo chạy
mà...phỉ báng
Nhục thật!!!
Tôi không rơi vào tay kẻ thù
mà tôi làm tù binh của lũ trẻ mục đồng
Chúng cột dây trâu vào người và kéo tôi bò lê
qua rất nhiều hầm hố, bom rơi, đạn nổ…
xác người
Máu Chiến sĩ vẫn còn rất tươi
Máu của Ông, Bác, Chú, Cha, Anh
…máu của người Cộng Sản
Tôi thấy mình nghêu ngao lời của Trịnh
***“Xác người nằm trôi sông
Phơi trên ruộng đồng
Trên nóc nhà thành phố
Trên những đường quanh co.
Xác người nằm bơ vơ
Dưới mái hiên chùa
Trong giáo đường thành phố
Trên thềm nhà hoang vu”
Tôi lật một cái xác lên, cái xác trừng mắt, cười hềnh hệch mà bảo
“đồ hèn”
Hoảng hốt và sợ hãi
Tôi tung chạy vào làng
Tôi thấy mình gặp Mẹ….
Tay run mắt lệ cơi trầu
Tôi thấy ánh mắt chị vời vợi những đêm thâu
Chờ anh…
và nhận lại cuộc đời
món quà là hai từ
…“góa phụ”
Tôi thấy mình gầm rú..nhe nanh mà xỉ vả nhân loài
Tôi đi tìm Tôi và cắt nghĩa “Chiến tranh”

.....chẳng thể !!!

Nguyen Dang Thanh
*** Bài ca dành cho những xác người Trịnh Công Sơn )

P/s :Ta muốn lột truồng Trăng cho thỏa chí
Để mà soi nhân thế, họ nghĩ gì...???

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

Sau một đêm Sài gòn trở dạ...mưa


Đêm, Sài Gòn mưa
giữa một mùa ngỡ chỉ toàn nắng gió
Con Phố trở mình… dụi mắt
sự hoài nghi cũng theo đó cũng dâng đầy
Khuôn mặt Phố
ngọn đèn đường,
quán cóc hàng cây
hốc hác trầm tư
vì bụi đường bám đỏ
Cúc tàn xuân
theo gió
cánh rụng đầy
Người đàn ông gửi sự hồ nghi xa lắm tận chân mây
Họ nghĩ về tha nhân
Họ ngẫm vào thế sự
Đất nước ơi…. xót lòng người xa xứ
cay đắng lòng Dân và trầm tự đến muôn loài
Họ nghĩ về bóng người Cha,
lưng còng của Bà
và vai gầy, bóng hình của Mẹ
về ruộng lúa, cánh đồng khoai đến mùa gặt mà lòng thì lặng lẽ
giọt mồ hôi giá rất rẻ
Bán, thì làm sao mua lại giống…hả đời.
Họ nghĩ về kẻ lắm tiền sau những cuộc chơi
Là thức ăn dư,
xộc mùi phố xá
Là mùi đàn bà, ngọt ngào – man trá,
mà đau..!!!
Phố trở mặt như đàn bà trở mặt.
Đêm ấy, Hắn nghĩ về hình ảnh người chồng
Hắn hoang vu
thiếu mùi thơm tóc mạ
Hạnh phúc thoáng quá nhưng lòng ấm quá
Thèm nụ hôn lên vầng trán con thơ
Sóng mặt Sông đâu nhất thiết sóng xô bờ
Nhưng đáy Sóng thì cồn cào …
con ơi ....
Sóng vỡ.
Hắn thèm mùi trẻ
mà ngửa mặt giữa trời
Nhớ ánh mắt trong veo
không hờn không giận.
Hắn nghĩ về bè bạn và những vòng tay
Nhớ mùi cà phê
trong quán *Trầm giữa phố
ấm áp làm sao ta có cuộc hạnh ngộ giữa đời
Sau một đêm mưa,
hồn hắn cũng ra khơi
cứ dong buồm mà chẳng thấy bến bờ nào yên ả
Úp mặt vào đêm
Bỗng thấy mình trở dạ
gào thét
vung tay mà bấu nát mặt một khoảng trời
Phố có đau không mà trầm tự thế …..
Phố ơi.

**********
( Sau một đêm Sài gòn trở dạ thì hắn cũng quặn mình mà nằm đẻ ra bao thứ..rất đời)


Nguyen Dang Thanh 20/02/2014 

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

Cha ơi




Cha là ai mà con chưa biết ?
Ông bà Nội bắt cha bỏ con và mẹ
ngay cả lúc con chưa có mặt giữa đời
Lòng đàn bà hẹp hòi,
có lúc cuồng nộ
và cào xé….
như con thú hoang
Nhưng, dù thế nào…mẹ vẫn để con có mặt
chông chênh gai bấu giữa đời.
Cha ơi…
con mồ côi !!!
Ruộng lúa, đồng sâu con trâu phì phò mùa nắng hạn
Con chẳng có bạn…
nên tự mình ngồi tết bím dưới hoa Xoan
Con thương mẹ
chịu nhiều nỗi oan
quặn mình đẻ ra nhúm máu
Mặt trời thì áu đỏ phía hoàng hôn
Con chim Gáy hoảng hồn khi nghe tiếng con …gào thét
Mùa đông…
Cây mạ giữa đồng…héo quăn vì rét
Hai năm, mẹ ôm con bỏ làng
giờ về lấm lét… nhìn Ông.
Cha ơi....
Gió sông Hồng cuồng lên cho con nước vào mùa
cuộn chảy
tưởng gạt đi hết,
trôi đi tất
thế mà ...lòng thì lại nặng đỏ …phù sa
Cả đất, cả trời vỡ òa trong một ngày mưa tháng sáu
Ông rất đau…
nhưng dạ đàn bà thì phận làm cha ông đã thấu
Mắt con sáo sậu đỏ ngầu...
giận gì mà co chân bấu
ăn quả ớt vàng
cay xé… kêu vang
Ông thương mẹ, mẹ như Bà... phận gái đa mang
Ông cứ lang thang
hai bàn tay sấp ngửa giữa làng

Cha ơi…
gió Sông Hồng, mùa đó rất ....chơi vơi !!!

Nguyen Dang Thanh
 

Tìm nhau...



Đêm nay, em nằm nghiêng
Cho Gió giận hờn va vào đồi núi
Cho dòng Sông gầm gừ buồn tủi
Chẳng thể mượt mà như đỉnh dốc…thung khe
Thân xác em nghiêng….
nhưng hình như
trái tim, thì đang trở mình
thật khẽ
chông chênh
… hoang lở núi đời
Tay vụng về
em lỡ vội đánh rơi
nhúm hạnh phúc nhỏ
Em vẫn tưởng... cả ngàn năm ki cóp được
xuống vực sâu nghìn thước
để nghe vách Núi
…vọng về
Em đi tìm anh, trên khắp ngả sơn khê
Lội ngược mùa Ban trắng
chung chiêng
mắt giữa đại ngàn
Áo choàng khăn thêu trong nắng
cho ngàn mắt Bướm…
đi hoang...

Nguyen Dang Thanh

(P/S : Chỉ vì yêu bức ảnh này…thế thôi!!! )
 

Viết trước ngày cưới.



Anh ạ …
Chỉ đêm nay thôi mai chúng mình sẽ khác
Nắng vẫn bỏng rát phía đồi
Hàng Thông già vẫn trầm tự xa xôi
Nhánh con Sông vẫn chia về khắp ngả
Ngả ghét cho lở,
ngã còn yêu nó sẽ đắp, sẽ bồi
Duy nhất…
Chỉ đêm nay thôi.
Anh ôm em đi
thật chặt…
từ đằng sau anh nhé !!!
Để biết rằng
em vẫn còn nhỏ bé
Tuổi mười lăm
Thua trăng 17 lưỡi liềm
Em ghen tỵ con Trăng
xõa tóc thề …Trăng cứa
Lọn tóc mai không quấn nổi lấy người
Chẳng sao cả
chỉ đêm nay thôi…em sẽ khóc sẽ cười
Vì ngày mai
nhà trai bên sông
.. sang cưới
Anh ạ…em yếu đuối lắm trong nhau
Tay xé ngọn cỏ lau
mà em vã cả mồ hôi
vẫn chằng buộc được chút tình anh… ở lại
Ngày mai
em
chẳng còn là con gái
Thì thôi cho em... một lần, vụng dại cùng anh
Một đêm nay thôi,
ngày mai..
Em và anh sẽ khác.
Anh hãy ngước lên trời mà tìm vì sao lạc
là em !!!
Nguyen Dang Thanh

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Mùa đông


 Người bỏ tôi đi giấu mùa Thu mất biệt
Sót chút lá vàng run rẩy, đã nhàu phai
Phố chìm sâu trong một giấc ngủ dài
Đôi Sẻ Nâu rúc mình trên … mái ngói

Đông đã về, giận gì sao chẳng nói
Cho nắng ngập ngừng lưu luyến chân đi
Hạnh phúc ơi... ta chẳng biết nói gì
Người bỏ tôi, biết lấy gì …thắp lửa

Chút heo may cũng về theo ngang cửa
Để đôi chim trong gió đã… lạc bầy
Chiếc lá vàng theo ngọn gió xa cây
Thêm hun hút nỗi buồn sau… mắt Nắng

Nguyen Đang Thanh

Nếu Thu chết


Em ngược dòng xe ồn ào vội vã
Để đi về mặc cả với mùa Đông
Thắp lửa tim nhưng chẳng thể ấm nồng
Bên khung cửa ngoài kia cây… trút lá

Thu bỏ em không một lời từ tạ
Xa ngút ngàn theo đôi cánh thiên di
Con Én chao nghiêng lạc mất tuổi xuân thì
Bay chấp chới trong trời Thu… sót nắng

Phố vào Đông, đôi hàng cây chết lặng
Bức tường xưa, rêu đã ố hoen vàng
Nếu một ngày em cất bước sang ngang
Anh hãy nhớ để tang nàngThu nhé !!!


Nguyen Đăng Thanh 

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Hai lối rẽ..



Anh đi rồi, đời cũng chênh vênh
Ngày nắng ngày mưa giờ còn lại
....mình em đơn độc
Tình yêu mong manh ngọt ngào thoáng chốc
Em tìm mình trong đáy cốc nâu đen.

Em vẫy vùng giữa chốn lạ quen
Gạt hết những hờn ghen , nhỏ nhen và lòng người đố kỵ
Tình yêu là gì ....
ai tìm ra chân lý???
Giọt buồn, nâu rơi... như nước mắt biển đời

Anh đã đi!!!
xa cách một khoảng trời
Ừ, em bỗng thành cô bé
choàng áo hồn nhiên tựa mình trong đêm lẻ
Biết về đâu khi đường tình
hai lối rẽ
Một ...không anh
Một,
.... riêng em gió thốc tứ bề!!!



Nguyen Dang Thanh

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Nhặt tìm dư hương cũ

Anh trở về, con phố núi mờ sương
Nhạt nắng chiều,sót tà dương Thu cuối
Bạc áo phong sương một đời rong ruổi
Nhặt nhạnh gì trong… hoang phế dư hương?

Anh trở về, lạc cả một con đường
Chênh vênh quá, trăng cũng mờ mịt tối
Đôi hàng thông trong những ngày gió thổi
Bạc mất màu, lá xơ xác… mong manh

Anh trở về, Đông se sắt khô hanh
Không hong nổi trái tim mình đang chết
Hạnh phúc nơi đâu ta tìm hoài mỏi mệt
Cút bắt được gì...khi em đã ra đi ???

Anh trở về, khi mỏi cánh thiên di
Gót thấp gót cao giữa đôi bờ mộng thực
Vết đau xưa vẫn hằn nguyên trong ngực
Khi gió trở mùa, tự… hoang phế phong rêu.


Nguyễn Đăng Thanh
 

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Thú đau thương

Thú yêu thương

Em hết yêu ta rồi có phải không ???
Băn khoăn quá chẳng có lời đáp lại
Thú yêu thương một mình ta trót dại
Với tay trơ gom ảo ảnh…chưa đầy....

Ta cắn cọng cỏ khô, xé bóng mình nát vụn
Cũng hoài công… em đi mãi chẳng về
Đời trượt dài trong cả những cơn mê
Thú đau thương một mình ta …say đắm!!!

Nguyen Dang Thanh

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Anh lạc mất anh!



Anh biết….
Chẳng bao giờ anh quên được em đâu
Dù có đôi khi cứ ngỡ lòng quên thật
Thời gian thoi đưa tháng ngày lẩn khuất
Mưa gió về,
trở dạ …đau
Anh đợi em trong kí ứa bạc nhàu
Rồi rưng rức rót vào thơ …ướt đẫm
Bóng em qua nghe chừng như rất chậm
Bỏ hoàng hôn rơi, níu gọi lũ chim về
Anh lạc mình, trong cả những cơn mê
Thoảng thốt gọi…đánh rơi hồn nơi đó
Cứ khật khưỡng , phía hoàng hôn gấc đỏ
Ngẩn ngơ đi, trong gió lạnh …Đông về !!!

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Chị !!!


Chị !!!

Ngày xưa chị thơ ngây
nét đẹp lúa đang thì con gái
Ngực vồng mùi hương cải
Thời gian trôi chẳng bao giờ trở lại
Mùa trôi, má hồng phai phôi
Chị níu tay
khi đời dần tuột
yêu thương mong manh
anh thì đi suốt
…chẳng về !!!
Chiến tranh dài lê thê
Mùa đông … tái tê thêm trên đôi môi người thiếu phụ
Con Sẻ nâu nép mình trên ngói cũ..
Ngày qua ngày
chị ngồi
xoắn tay vào cành liễu rũ
nhìn Mình…trôi...
Những cụ già nhìn chị thương vay
Những trai trẻ mới lớn ném cho chị cái nhìn… thèm khát
Những người đàn bà có chồng ra chiều dọa nạt
Chị đẹp
…. cho cả một lũ nghiêng say
Thế nhưng, đời chị không may
Eo hẹp lưng thon cũng chẳng còn tha thiết
yêu thương nơi đâu sao còn đi biệt…
không về !!!
Đêm
chị oằn mình trong những cơn mê
Nỗi khao khát âm thầm …
thì … đàn bà muôn đời ai chả thế
Chị tự cấu tim mình
cào nên ngực, những vết xước chẳng rõ hình hài
Rồi tự ngủ vùi mà chẳng cần ai ve vuốt.
Ta thương chị...
bấu từng khúc ruột
Chị thì chẳng mảy may...
Chị đợi Anh…
trải bóng mình trên Bãi Sông Hồng lộng gió
Những ngọn cỏ lau
Oằn
màu vàng võ
Chị xé tim mình
Nhoẻn nụ cười chẳng rõ
…buồn vui !!!

Nguyễn Đăng Thanh 2013